Cuộc thi Tâm sự gửi người yêu cũ

Bao lâu đó đủ rồi, em buông bỏ nghe anh

Hôm nay là lần đầu tiên sau 2 năm 4 ngày mình chia tay em lại vào Facebook của anh để xem anh dạo này ra sao, cuộc sống gia đình thế nào và quan trọng hơn em muốn chắc rằng anh vẫn đang hạnh phúc với những gì anh chọn.

 
Họ và tên người dự thi: Lê Thị Hồng Sương
Địa chỉ: Tổ 17, thôn Trung Lộc, xã Quế Minh, huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam
Email: apltd1xxx@gmail.com
 

Và đây có lẽ là bức thư cuối cùng em viết cho anh - một bức thư không bao giờ được gửi bởi vì em không muốn làm xáo trộn cuộc sống hiện tại của anh, không muốn làm nhọc lòng người con gái ấy.

Nhưng thật lòng mà nói, em cũng là vì chính em, vì không cam tâm phá vỡ những nỗ lực mà thời gian qua em đã cố để quên đi và cũng muốn giữ lại chút tự tôn còn lại cho chính mình.

Cho em được phép gọi anh một lần này nữa thôi: Anh à!

Trên đời này không có thứ gì là không thể thay đổi phải không anh? Anh đã từng hứa sẽ yêu em mãi mãi nhưng mãi mãi là bao xa khi anh để em ở lại phía sau trên hành trình của mình. Anh đã từng nói ngoài em ra, trái tim anh không thể dung nạp thêm người con gái khác vậy tại sao cô ấy vẫn vào được trái tim anh.

Em và anh đã bao lần cùng mơ về một mái nhà và những đứa trẻ nhưng cuối cùng, người đứng cạnh anh trong lễ đường lại là cô ấy, người vì anh mà sinh con cũng là cô ấy. Chúng ta đã cùng nhau trải qua biết bao khổ cực, đắng cay trong những năm tháng đầu đời nhưng lại không thể cùng nhau đi hết quãng đời còn lại.

Em viết những lời này không phải để oán trách hay dằn vặt anh mà đơn giản chỉ vì muốn chứng minh rằng không có gì là vĩnh viễn. Nỗi đau nào rồi cũng sẽ qua. Vết thương nào rồi cũng sẽ lành miệng. Và em cuối cùng rồi cũng sẽ quên anh, dũng cảm bước tiếp.

Người ta hoặc là trách móc, hận thù đối phương sau mỗi cuộc tình tan vỡ; hoặc là ngậm ngùi tiếc nuối tuổi thanh xuân vì đã trót trao nhầm cho người không xứng đáng. Còn em, chỉ có đau lòng và luyến tiếc. Đau lòng vì mọi chuyện diễn ra quá nhanh. Luyến tiếc vì em hi vọng vào chuyện tình chúng mình nhiều quá.

Bảy năm không phải là thời gian quá dài nhưng không phải là ngắn cho một cuộc tình phải không anh? Nhưng dù sao đi nữa, em cũng cảm ơn anh đã cùng em trải qua thanh xuân này, cho em biết cảm giác yêu và được yêu là như thế nào.

Ít nhất trước giây phút đổi thay đó, tình yêu của chúng ta từng rất đẹp và anh là chàng trai tốt nhất mà em từng gặp gỡ. Và em cũng thực sự cảm ơn anh đã cho em cơ hội để trưởng thành hơn, biết đón nhận và vượt qua mọi chuyện.

Hai mươi lăm tuổi em không còn anh bên cạnh nhưng bù lại em có một món quà vô giá, đó là lòng dũng cảm - dũng cảm đối mặt, dũng cảm đón nhận và bước tiếp.

Em vẫn còn nhớ.... Lần cuối cùng mình giận dỗi nhau là vào một ngày mưa tháng Mười, tại góc cà phê quen thuộc mình đã có một cuộc cãi nhau to nhưng chỉ vì những chuyện cỏn con thường nhật. Anh trách em trẻ con, còn em thì bướng bỉnh không thèm nhận lỗi mặc dù em biết em sai.

Anh đã quay lưng bỏ đi mà không thèm nhìn lại em đằng sau với đôi mắt đỏ hoe. Cứ ngỡ, vẫn như những lần trước anh sẽ là người làm hòa trước tiên nên bao lần muốn gọi điện cho anh nhưng em vẫn chần chừ không dám... Để rồi... lần đầu tiên sau ba tháng không liên lạc, anh hẹn gặp em và đó cũng là lúc mọi bình yên trong em sụp đổ.

Anh bảo rằng anh đã gặp gỡ một cô gái nhỏ hơn anh hai tuổi và quan trọng hơn là cô ấy đã... có thai. Đứa trẻ là... con anh. Em như không thể tin vào tai mình. Em chỉ có thể thốt ra ''tại sao?" mà nào ai biết để có thể nói hai tiếng đơn giản ấy em đã dồn bao sức lực và đã cố gắng kiềm nén như thế nào. Anh chỉ nói được 3 từ: “Anh xin lỗi”.

Cũng quán cà phê ấy, cũng trong chiều mưa ấy nhưng người quay lưng bước đi trước lại là em. Em không đủ dũng khí để ở lại nơi ấy thêm một giây phút nào cả vì em sợ mình sẽ yếu đuối trước mặt anh, sẽ gào thét tại sao anh phản bội em, thậm chí có thể vứt bỏ tự tôn mà níu giữ.

Một cuộc nói chuyện cuối cùng không có cãi vã nhưng lại “dậy sóng” hơn bao giờ hết. Em lang thang dưới mưa mà như quên mất đường về. Mưa rơi như tát vào mặt cũng không thể khiến em quên đi vết thương đang rỉ máu trong lòng.

Trời nổi gió dông cũng không lấn át được nỗi “bão lòng” hiện có.

Một thời gian sau đó, em đã từng hoang mang tột độ bởi mọi thứ đến quá bất ngờ - giống như một cơn ác mộng. Thậm chí em đã từng hoài nghi anh đang trừng phạt em nhưng e là sự trừng phạt này quá lớn.

Em còn ngây ngốc tự vấn lòng mình có phải tất cả mọi chuyện là do em; giá như em không trẻ con, không giận anh lâu như vậy thì mọi chuyện sẽ không đi đến bước đường này.

Ngày anh kết hôn, em tuyệt vọng cùng cực, em đã xé nát tấm thiệp mời mà anh gửi, và tự nhốt mình một tháng trời. Em cứ tưởng chừng mình sẽ không bao giờ vực dậy nổi, nhưng thời gian trôi qua, em dần hiểu rằng có những chuyện xảy ra rồi thì sẽ không có cách nào thay đổi, con người ta phải biết chấp nhận sự thật dẫu nó có đớn đau đến đâu.

Nếu như ngày xưa ta bên nhau là hạnh phúc, xứng đáng được thiên trường địa cửu thì bây giờ sẽ là ích kỉ, tội lỗi. Ngày em mất anh không phải là ngày ta chia tay mà là ngày anh lên xe hoa, em mất anh vĩnh viễn.

Bây giờ anh đã là chồng của một người phụ nữ, là cha của một đứa trẻ, là người đàn ông trụ cột của một gia đình nên tư cách yêu anh em cũng chẳng còn. Khi đặt bút viết đôi dòng tâm sự này, em nhận ra mọi thứ không quá khó khăn như mình nghĩ. Giờ đây, em thành tâm thành ý mong anh hạnh phúc, vui vẻ.

Vài ngày nữa là tiệc mừng tuổi của con trai anh rồi, em cũng vui thay cho anh đấy. Vợ anh, cô ấy có vẻ là một người phụ nữ tốt, hãy chăm sóc và trân trọng cô ấy thật nhiều, anh nhé!

Những gì em không thể mang lại cho anh, em mong cô ấy sẽ thay em gánh vác. Còn em, hãy cho em thêm chút thời gian nữa thôi, rồi sẽ ổn. Em tin mình sẽ gặp được người đàn ông thích hợp để đi cùng em trong những năm tháng còn lại.

Em hi vọng một lúc nào đó em có thể cùng vợ chồng anh bình thản mà trò chuyện vui vẻ. Thời gian là liều thuốc hữu hiệu chữa lành mọi vết thương. Gặp gỡ bao nhiêu năm, dằn vặt bao nhiêu ngày...

Bao lâu đó đủ rồi, em buông bỏ nghe anh! Tạm biệt anh - kí ức của em, thanh xuân của em...

HOT: 320 triệu đồng giải thưởng tiền mặt đang chờ các Fan bóng đá tại Sở thú WC2018 ! Hãy truy cập Sở thú WC2018 trước mỗi trận đấu để đặt cửa cho ‘thần thú’ mà bạn tin là có khả năng dự đoán đúng nhất.
7 mỹ nữ đồng hành cùng bạn: Thanh Bi, Thanh Hương, Yến Xôi, Hiền Mai, Nhung Gumiho, Hà Đan, Trương Mỹ Nhân! Chơi ngay lúc này, trúng giải cuối ngày!

Theo Đất Việt

Tags: Cuộc thi Tâm sự gửi người yêu cũ  |  Tâm sự gửi người yêu cũ