Bí ẩn sau những món đồ có sức mạnh siêu nhiên

Con người luôn say mê những điều thần bí và huyền hoặc. Chúng ta muốn tin rằng sẽ gặp được thứ gì đó khiến chúng ta trở nên đặc biệt, ví dụ như cha mẹ là người ngoài hành tinh hoặc những thí nghiệm khoa học với hậu quả không lường trước.

Đôi khi, chúng ta muốn tin rằng những vật thể bình thường đang ẩn chứa những sức mạnh siêu nhiên sẽ chữa lành bệnh tật, nguyền rủa kẻ ác hoặc đưa người chết trở về.

Lịch sử nhân loại tràn ngập những câu chuyện về những vật thể mang sức mạnh siêu nhiên như vậy. Thông thường, sự lãng mạn của câu chuyện là đủ để khiến mọi người tin tưởng, mặc dù có rất ít hoặc không có bằng chứng để chứng minh điều đó.

Chiếc trống Drake

Sir Francis Drake là một nhà thám hiểm, một thợ cạo và một tay cướp biển. Ông chết vì bệnh kiết lị năm 1596 ngoài khơi Panama và thi hài ông được chôn dưới đáy biển.

Tuy nhiên, tư trang của ông đã được gửi về ngôi nhà mà Drake sống khi còn nhỏ tại Buckland Abbey. Trong số những tài sản của ông có một cái trống nhỏ bằng da, loại mà người ta hay đánh để báo hiệu có cuộc tấn công. Chiếc trống không được cho là có bất kỳ ý nghĩa đặc biệt nào đối với Drake. Tuy nhiên, đằng sau chiếc trống là cả một câu chuyện. Người ta nói rằng khi nước Anh lâm vào thế hiểm nguy, chiếc trống sẽ tự đánh theo ý mình như một lời cảnh báo. Và, nếu bất cứ ai đánh trống để gọi ông về nhà, Francis Drake sẽ trở về từ ngôi mộ dưới đáy biển để bảo vệ đất nước mình.

Đã có nhiều câu chuyện lưu truyền về việc chiếc trống tự đánh lên. Napoleon được cho là đã nghe thấy tiếng trống Drake khi được đưa vào bến cảng gần đó. Tiếng trống được cho là đã vang lên khi Chiến tranh thế giới thứ nhất bùng nổ và trong cuộc di tản Dunkirk. Người ta cũng nói rằng khi hải quân Đức đầu hàng vào năm 1918, họ đã nghe thấy tiếng trống đánh, mặc dù không có trống trên tàu. Chưa rõ liệu đó là tiếng trống của Drake hay là một nhạc cụ siêu nhiên nào khác.

Những nỗ lực gần đây để đưa bản sao của chiếc trống ra khỏi Tu viện Buckland đã bị phản đối mạnh mẽ, điều này cũng đúng, bởi vì truyền thuyết cũng nói rằng nếu chiếc trống bị đưa ra khỏi tu viện, nước Anh sẽ sụp đổ. Thôi thì cẩn tắc vô áy náy là hơn.

Chiếc ghế Busby

Thomas Busby là một gã khó chịu. Hắn thường say rượu và hành hung người khác. Năm 1702, hắn bị kết tội giết cha vợ, và theo tục lệ, bị treo cổ và sau đó bị bêu xác giữa ngã tư. Xác hắn bị kết án phải treo trên giá treo cổ cho đến khi thối rữa.

Gần giá treo cổ là là một quán trọ ven đường. Nó nhanh chóng được biết đến với cái tên Quan trọ giá treo cổ Busby. Quán trọ được cho là bị hồn ma Busby ám. Cụ thể, Busby dường như mang lại tai họa cho những ai ngồi trên một chiếc ghế. Các phi công trong Thế chiến II, đóng quân gần đó, đã nghĩ rằng chiếc ghế là không may mắn, và một số tai nạn chết người trong những năm 1970 dường như đã xảy ra với những người dám cả gan ngồi vào chiếc ghế đó.

Năm 1978, chủ nhà trọ, vì lo lắng cho các khách hàng của mìn, và cũng có thể để thu hút thêm họ, đã tặng chiếc ghế cho một bảo tàng địa phương với điều kiện không ai được phép ngồi vào đó. Bất chấp đề nghị từ những kẻ bất lương muốn mua chiếc ghế và những người tìm kiếm cảm giác mạnh muốn ngồi lên đó, bảo tàng đã từ chối bán nó. Chiếc ghế được trưng bày vĩnh viễn, treo lơ lửng trên tường.

Triều đại đáng sợ của Thomas Busby có vẻ đã kết thúc.

Chiếc cốc Nanteos

Chiếc cốc Nanteos, được một số người coi là Chén Thánh, là một chiếc cốc bằng gỗ (hay chính xác hơn là phần còn lại của những gì từng là một chiếc cốc gỗ). Ban đầu được lưu giữ tại Strata Florida Abbey ở xứ Wales, chiếc cốc hiện được trưng bày vĩnh viễn tại Thư viện Quốc gia xứ Wales.

Chiếc cốc từ lâu đã được tin là có sức mạnh chữa lành. Tình trạng tệ hại của chiếc cốc có lẽ là do nước thường được cho người bệnh, người què và người sắp chết mượn. Những người mượn chiếc cốc không phải trả bất cứ khoản phí nào, mặc dù người mượn được yêu cầu để lại tài sản có giá trị nhất của họ như một khoản thế chấp để đảm bảo họ sẽ trả lại.

Chiếc cốc đã bị đánh cắp vào năm 2014 nhưng đã được đưa trở về an toàn thông qua một nguồn tin nặc danh một năm sau đó. Người ta không biết liệu có phải kẻ trộm đã lấy chiếc cốc vì những đặc tính bí ẩn của nó hay không, mặc dù cảnh sát có lẽ đã nghĩ đến việc điều tra bất cứ ai có sự phục hồi kỳ diệu ngay trước lúc đó.

Bàn tay Danh tiếng

Bảo tàng Whitby ở Yorkshire, nước Anh, lưu giữ xác ướp của một bàn tay người, được gọi là Bàn tay Danh tiếng. Bàn tay Whitby được phát hiện vào đầu thế kỷ 20, được cất giấu trong bức tường của một ngôi nhà tranh cổ, và nó được cho là ví dụ cuối cùng về sự tồn tại.

Được cho là bàn tay phải bị cắt khỏi xác của một tên tội phạm bị kết án treo cổ, Ban tay Danh tiếng có thể được sử dụng như ngọn nến của những tên trộm, với những ngón tay được nhúng vào một loại sáp đặc biệt và được thắp sáng lên. Nếu một ngón tay không bắt lửa, điều đó nghĩa là có người nào đó trong gia đình đã thức dậy. Không thể dập tắt ánh sáng bằng nước hoặc bằng kẹp mà chỉ có thể tắt bằng cách nhúng vào máu hoặc sữa màu xanh. Và bạn sẽ tìm sữa màu xanh ở đâu?

Bàn tay không chỉ là một nguồn ánh sáng vĩnh viễn, mà còn rẻ hơn so với việc mua chuộc một kẻ theo dõi, điều này có thể hữu ích.

Nếu bạn muốn tự làm một Bàn tay Danh tiếng và bạn có cánh tay phải của một tên tội phạm mới bị xử tử, bạn sẽ cần bọc bàn tay đó vào một tấm vải, vắt kiệt máu và cho vào nồi đất sét, thêm vào đó muối và hạt tiêu. Để trong hai tuần, và sau đó phơi nó ra mặt trời trong những ngày “nóng đến mức chó cũng phải thè lưỡi”. Nếu bạn không có những ngày “chó cũng phải thè lưỡi”, bạn có thể sấy khô nó trong một cái lò có lót dương xỉ. Tiếp theo (và cái này mới khó), bạn cần phải chế ra loại sáp nến từ mỡ của một người đàn ông bị treo cổ, sáp trinh nữ (không phải từ một trinh nữ thực sự) và vừng Lapland (chất dầu từ một loại cây đã tuyệt chủng).

Còn nếu không làm được, bạn luôn có thể sử dụng một ngọn đuốc!

Viên pha lê John Dee

John Dee là cố vấn cho Nữ hoàng Elizabeth I về các vấn đề chiêm tinh và khoa học. Ông cũng là một nhà toán học và tự cho mình là một bác sĩ. Và ông ta còn nói chuyện với các thiên thần.

Ông ta giao tiếp với những thiên thần này qua một chiếc gương đặc biệt, được gọi là “chiếc gương bói cầu”, và các thiên thần rõ ràng là thích ông, bởi vì vào năm 1582, theo Dee, thiên thần Uriel (tổng lãnh thiên thần thứ tư và thiên thần ăn năn), đã ban cho ông một món quà - một viên pha lê lớn màu tím.

Dee đã sử dụng viên pha lê của mình để dự đoán tương lai. (Bạn còn làm gì với nó được nữa?) Viên pha lê được truyền lại cho con trai ông, người đã tặng nó cho bác sĩ của mình, Nicholas Culpeper. Culpeper đã sử dụng viên đá trong khi hành nghề y, nói rằng viên đá có thể chữa lành cho bệnh nhân. Tuy nhiên, Culpeper đã ngừng sử dụng viên đá sau khi một “linh hồn quỷ dữ” hiện ra trong đó.

Viên pha lê được Wellcome Trust mua vào năm 1937 và hiên vẫn nằm trong bộ sưu tập của họ. Người ta không biết liệu họ có được hưởng lợi từ những đặc tính ma thuật của viên đá đó hay không.

Theo Cẩm Tú/SK&ĐS

Viettel khuyến mại đặc biệt: Khách hàng được Đọc báo, Xem video tẹt ga, MIỄN CƯỚC 3G/4G từ 12h-13h hàng ngày khi truy cập Netnews.vn. Chi tiết xem ngay TẠI ĐÂY để hưởng ưu đãi.

Tags: siêu nhiên  |  sức mạnh  |  bàn tay  |  thiên thần  |  người ta  |  sử dụng  |  đặc biệt  |  câu chuyện  |  danh tiếng  |  tiếng trống