Cả dòng họ mắng chửi tôi là đứa con bất hiếu vì quyết định này

Tôi thật không hiểu sao mọi người vẫn còn thiển cận và có đánh giá sai lệch về chuyện này như thế nữa.

Tôi lấy vợ cách đây 5 năm. Bố tôi mất cách đây 8 năm, còn chị gái đã đi lấy chồng xa, vì thế mẹ tôi ở với vợ chồng tôi. Tôi kém chị gái 16 tuổi, mẹ có tôi khi đã ngoài 40, cũng từng phải chạy chữa rất nhiều nơi mới sinh được tôi. Vì thế mà tôi được mẹ yêu thương chiều chuộng rất nhiều.

Tôi cũng luôn tự nhủ phải chăm sóc, đối xử thật tốt với mẹ để bù đắp những năm tháng mẹ vất vả vì tôi. Khi cưới vợ, tôi cũng đã nói thẳng thắn với cô ấy rằng tôi chỉ còn duy nhất một người mẹ này thôi, xin cô ấy vì thương tôi mà chăm lo cho mẹ tôi đầy đủ. Vợ tôi là con người hiểu biết, dù cô ấy không khéo léo nhưng cũng rất tử tế, đối xử với mẹ tôi khá tốt.

Nhưng 2 năm trước mẹ tôi bị đột quỵ rồi trở nên lẩn thẩn lú lẫn. Mẹ tôi thường quên mất bản thân đang làm gì, cũng không điều khiển được việc ăn uống vệ sinh nhiều khi khiến nhà cửa bừa bộn, đồ đạc ngổn ngang bẩn thỉu. Nhiều lần ăn cơm rồi mà bà vẫn nói chưa ăn, rồi kêu la là cả tuần con dâu không cho thay quần áo, không cho ăn thịt… khiến cả nhà tôi loạn lên.

Ban đầu khi nghe vợ kể lể than thở chuyện chăm sóc mẹ vất vả, tôi rất cáu. Tôi nghĩ ai rồi chẳng già, chẳng lẫn, trước kia mẹ tôi khỏe, mẹ tôi đỡ đần đủ thứ, đến khi bà bị bệnh, mới chăm bà được vài tháng đã than. Tôi còn mắng vợ và trách cô ấy có chút việc đó mà đã tố khổ. Tôi định bụng tự chăm mẹ 2 tháng để cô ấy thấy nếu năng động, tháo vát thì chuyện chăm người già chẳng có gì khó khăn cả.

Thực sự chỉ 2 ngày thôi mà tôi đã cảm thấy thở không ra hơi, không hiểu  bình thường vợ tôi làm sao mà cáng đáng được nữa. (Ảnh minh họa)

Thực sự chỉ 2 ngày thôi mà tôi đã cảm thấy thở không ra hơi, không hiểu bình thường vợ tôi làm sao mà cáng đáng được nữa. (Ảnh minh họa)

Vậy mà tôi đã nhầm. Khi vợ tôi đưa con đi lớp mầm non, tôi vẫn còn ở nhà giúp bà ăn sáng. Thú thật là tôi không ngờ lại khó như thế. Mẹ tôi không khác gì đứa trẻ, ăn bún thì bà đánh rơi khắp bàn rồi đến sàn. Ăn cơm cũng rơi vãi lung tung. Món nào không thích là bà bốc ném lung tung hoặc nhè ra bàn rất mất vệ sinh.

Tôi mất cả tiếng đồng hồ mới cho bà ăn xong bữa sáng, rồi lại mất thêm 30 phút vật lộn rửa chân tay và ép bà thay quần áo. Xong xuôi, tôi mở ti vi cho bà xem rồi vội vã đi làm với tâm trạng thấp thỏm. Buổi trưa lại vội vã về dọn dẹp qua nhà cửa và lấy đồ ăn cho bà, chờ bà ăn xong và đi ngủ trưa, tôi mới lại đến chỗ làm.

Thực sự chỉ 2 ngày thôi mà tôi đã cảm thấy thở không ra hơi, không hiểu bình thường vợ tôi làm sao mà cáng đáng được nữa. Trước đó nhà tôi có giúp việc nhưng các cô giúp việc kiên quyết không thể cáng đáng được việc chăm sóc, vệ sinh cho mẹ tôi. Và người giúp việc nào cũng chỉ kiên nhẫn được với mẹ tôi nửa tháng. Có người chỉ được 3 ngày rồi không nhận tiền mà tha thiết xin hủy hợp đồng. Còn thuê hộ lý chuyên nghiệp thì thực sự kinh tế gia đình tôi không cho phép để duy trì dài lâu.

Sau này, khi vợ tôi cáng đáng việc chăm mẹ chồng thì chúng tôi có thuê giúp việc theo giờ. Công việc của họ chỉ là trông chừng mẹ tôi trong giờ hành chính. Đến khi tôi thực sự trải nghiệm việc chăm sóc mẹ mình thì tôi mới thấy sự chồng chất khó khăn mà vợ tôi phải trải qua.

Sau khi ngẫm nghĩ và tìm hiểu khắp nơi, cuối cùng tôi quyết định đưa mẹ tôi vào viện dưỡng lão.

Tôi biết cha mẹ nuôi con công lao bằng trời bể. Tôi cũng muốn có điều kiện và thời gian ở nhà chăm mẹ, nhưng áp lực công việc, rồi cuộc sống hàng ngày đã khiến tôi quay cuồng rồi, tôi không thể gánh thêm việc chăm một người già bị lẫn được. Việc này tôi cũng không thể đổ hết lên đầu vợ tôi được.

Sau khi tìm hiểu, tôi biết trong viện dưỡng lão có bác sĩ và hộ lý chuyên nghiệp có thể chăm sóc được bệnh tình của mẹ tôi. Thêm vào đó, có nhiều bạn già trò chuyện, mẹ tôi cũng sẽ thoải mái tinh thần hơn là suốt ngày ở nhà cô đơn, có mỗi chiếc ti vi treo tường bầu bạn. Chế độ dinh dưỡng trong viện dưỡng lão cũng phù hợp với mẹ tôi hơn, vợ tôi không phải vất vả nấu đủ các khẩu phần mỗi ngày nữa. Vợ chồng tôi cũng sẽ có thời gian để tập trung vào công việc, chăm sóc con cái.

Tôi cảm thấy rối trí quá, giờ cả dòng họ mắng chửi tôi là bất hiếu chỉ vì tôi muốn đưa mẹ tôi vào viện dưỡng lão. (Ảnh minh họa)

Tôi cảm thấy rối trí quá, giờ cả dòng họ mắng chửi tôi là bất hiếu chỉ vì tôi muốn đưa mẹ tôi vào viện dưỡng lão. (Ảnh minh họa)

Tôi thấy việc này đúng là lợi cả đôi đường vì thế tôi gọi điện báo cho chị gái biết trong tuần này sẽ đưa mẹ đi. Nhưng không ngờ chị gái tôi lại phản đối. Chị ấy nói có thế nào đi chăng nữa thì bổn phận làm con vẫn phải chăm sóc mẹ, con cái chăm mẹ còn kêu la than thở thì người ngoài sao làm tốt hơn được.

Rồi ngay đêm hôm đó các bác dưới quê nghe được tin từ chị tôi đã ầm ầm gọi điện lên mắng tôi. Bác cả nói tôi là đồ bất hiếu mới bỏ mẹ trong viện. Vợ chồng khỏe mạnh, kinh tế ổn định mà định đuổi mẹ đi. Tôi làm thế rồi khiến các em các cháu noi gương, không ai chịu chăm nom bố mẹ già. Các bác mắng chửi tôi rất nhiều, hôm sau còn bắt xe lên thành phố thăm mẹ tôi và khuyên răn tôi dù thế nào đi chăng nữa cũng không được bỏ mẹ vào viện.

Việc này khiến tôi rất đau đầu. Các bác ở quê, ít tiếp xúc với những điều mới mẻ nên không hiểu, viện dưỡng lão là nơi tốt chứ có phải nơi ghê gớm gì mà lại bảo tôi không được 'bỏ' mẹ vào trong đó. Ở Tây người ta vẫn đưa người già vào đó cho có bạn có bè và người chăm sóc cẩn thận hơn đấy thôi.

Tôi cảm thấy rối trí quá, giờ cả dòng họ mắng chửi tôi là bất hiếu chỉ vì tôi muốn đưa mẹ tôi vào viện dưỡng lão. Liệu quyết định này của tôi có đúng đắn không? Tôi phải làm gì để khuyên các bác các cô các dì đây?

>> Xem thêm: Trong đám tang bố tôi, chị dâu đã nói một câu khiến cả nhà chết sững

Theo Đặng Danh Dương/Trí thức trẻ (Ttvn.vn)

Tags: cáng đáng  |  dòng họ

Video bạn có thể quan tâm

3 bố con úp bát trên đầu đọc diễn văn mừng sinh nhật mẹ