Cảm ơn những tấm ảnh cũ của mẹ chồng tôi!

Lật từng tấm ảnh cũ của chồng từ hồi nhỏ do mẹ chồng lưu giữ, tôi đã nhận ra mình sai lầm như thế nào.

Tôi sống chung với mẹ chồng. Bà già cả, tay chân vụng về, ăn mặc lôi thôi. Thật ra mẹ cũng không muốn lên thành phố sống nhưng vợ chồng tôi năn nỉ quá nên bà miễn cưỡng thu dọn đồ đạc đi theo. Hồi đó, tôi chẳng suy nghĩ nhiều. Tôi thấy thương chồng hàng tuần phải đi cả trăm cây số về thăm mẹ. Tôi thấy thương mẹ tuổi già phải sống đơn côi ở chốn làng quê. Mẹ chồng tôi chỉ có một mình chồng tôi. Bố anh đi làm ăn xa, sau rồi đã bỏ hai mẹ con để lấy vợ mới nơi đó. Một mình bà sống lay lắt đủ nghề nuôi chồng tôi thành tài.

Thế nhưng khi sống với mẹ, tôi mới nhận ra mẹ quá phiền. Khi mới về, mẹ bàn với vợ chồng tôi cho cô giúp việc nghỉ. Mẹ ở nhà sẽ nấu nướng dọn dẹp nhà cửa cho chúng tôi. Tôi ý không muốn nhưng cũng nghe theo vì chồng tôi gật đầu ngay.

Ngay ngày hôm sau tôi đã phát hoảng khi thấy bếp núc đầy dầu mỡ. Tôi phải ì ạch lau dọn. Tủ lạnh cũng không còn ngăn nắp nữa mà đầy bụi bẩn. Tay mẹ dính rau dính cá cứ thế nắm vào cửa tủ nên đầy mùi tanh. Chưa kể mẹ còn cho cả cá nguyên con vào tủ lạnh mà không có hộp.

Khi về sống chung tôi mới thấy mẹ chồng quá phiền phức. (Ảnh minh họa)

Ban đầu tôi sợ mẹ buồn nên cũng cố dọn dẹp. Sau thì tôi mệt mỏi, chán nản. Chén bát mẹ rửa bao giờ cũng còn mùi xà phòng khiến tôi phải lén rửa lại. Quần áo đắt tiền của tôi mẹ cũng cho vào máy giặt. Có lần mẹ còn quên bỏ vòi nước xả ra ngoài khiến nước chảy đầy cả phòng bếp.

Chịu không nổi tôi đâm ra cáu gắt với chồng mình. Tôi mắng anh lắm chuyện khi dẫn mẹ lên ở cùng. Anh chỉ im lặng rồi phụ tôi dọn dẹp.

Cho đến một hôm, mẹ quên đem vứt ruột cá đến nỗi nó thối cả phòng bếp thì tôi hết chịu đựng nổi. Tôi đã dặn mẹ rất nhiều lần rằng hãy mua thức ăn ở siêu thị hoặc nhờ người bán cá làm hộ. Nhưng mẹ chê họ làm bẩn nên cứ đem về nhà làm và quên vứt ruột đi.

Tôi chán nản gọi chồng về sớm dọn dẹp. Tối anh về, sau khi dọn xong, anh dẫn mẹ qua khu vực dành riêng cho người lớn tuổi ở chung cư đi dạo.

Khi về, anh lấy ra một cuốn nhật kí nhỏ. Giấy cuốn sổ màu đen như đã mấy chục năm rồi. Cùng với đó là một tập ảnh.

Anh đưa tôi xem. Lật từng trang, nét chữ nghệch ngoạc và sai chính tả nhiều. 'Vì con trai mẹ phải ráng học chữ. Mẹ muốn ghi lại từng giai đoạn trưởng thành của con'. Trong cuốn sổ, mẹ ghi lại từng giai đoạn khi chồng tôi mọc cái răng đầu tiên, khi chồng tôi bước chập chững những bước đầu tiên. Khi anh té ngã, bà đau lòng ra sao. Khi anh cãi lời, bà đánh anh nhưng lại dằn vặt thế nào... Rất nhiều. Trong đó có cả những đau khổ khi bị chồng phụ bạc. Có những trang chữ bị nhòe đi từng mảng tròn như mẹ đã khóc. Trong cuốn sổ, tôi thấy tình yêu thương vô bờ bến mẹ dành cho chồng mình.

Rồi anh đưa tôi xem từng tấm ảnh. Những tấm ảnh từ khi anh mới sinh ra, khi anh đang tập lẫy, khi anh tập trườn, tập đi… Lớn hơn một chút thì mỗi năm đều có một hai tấm vào dịp lễ, Tết.

Cảm ơn những tấm ảnh cũ và cuốn nhật kí đã giúp tôi bỏ đi ích kỉ mà thương mẹ chồng thật nhiều. (Ảnh minh họa)

“Hồi đó nhà anh nghèo lắm nhưng hàng năm mẹ vẫn dành dụm tiền để mỗi năm chụp cho anh một tấm ảnh. Mẹ nói muốn anh mãi nhớ đến những ngày thơ ấu. Bố anh bỏ đi, mẹ phải làm việc ngày đêm để nuôi anh. Anh từng nổi loạn, đòi nghỉ học vì không thể chịu được ánh mắt coi thường của bạn bè. Nhưng mẹ đã đánh anh, vừa đánh vừa khóc để bắt buộc anh đi học lại. Sau lần đó, anh quyết định sẽ không bao giờ để mẹ rơi nước mắt vì anh nữa”.

Chồng tôi nói ngập ngừng, rưng rưng. Tôi biết mình đã sai. Tôi đã quá nông cạn khi đối xử khắt khe với mẹ. Chính tối đó, tôi đã chủ động qua phòng mẹ ngủ và trò chuyện với mẹ cả đêm. Mẹ cứ kể không ngớt về chồng tôi. Thú vị ở chỗ mẹ đã có phần lẫn trí nhưng những việc liên quan đến chồng tôi từ hồi nhỏ xíu xiu mẹ vẫn nhớ như in.

Giờ thì mẹ vẫn sống với vợ chồng tôi. Nhưng bà không còn thời gian nấu nướng, chợ búa nữa vì đã dồn hết thời gian cho cháu trai bà rồi. Mỗi lần nhìn bà dắt tay con trai đi dạo trong khu công viên chung cư, tôi lại thấy bình yên đến lạ. Cảm ơn chồng, cảm ơn cả cuốn nhật kí và những tấm ảnh cũ đã khiến tôi dẹp bỏ được ích kỉ của mình.

Theo Thảo Ly / Thời đại

Tags: tấm ảnh  |  dọn dẹp  |  nhật kí  |  cảm ơn  |  vợ chồng  |  tủ lạnh  |  sống chung  |  đi dạo