Chết điếng khi chồng có con với ôsin chỉ vì 'khát' con trai

 Có những lúc tôi muốn chết để trốn khỏi những ngang trái của cuộc đời.

Tôi và anh đến với nhau khi anh và vợ cũ ly hôn được chừng một năm. Khi ấy tôi 35 tuổi, trúng “tiếng sét ái tình” ngay trong lần đầu gặp anh tại đám cưới của một người bạn. Biết anh đang độc thân, tôi đã không ngại ngần tiến tới.

Sau khi ly hôn, vợ anh đem con gái 12 tuổi và 10 tuổi về ở nhà cha mẹ đẻ, còn anh ở lại trong ngôi nhà được chia. Sau ba tháng tìm hiểu, cả tôi và anh đều thú nhận không thể sống thiếu nhau. Thêm hai tháng nữa, tôi phát hiện mình có bầu và được anh đưa về sống chung mặc cho cha mẹ anh kịch liệt phản đối. Cha mẹ tôi ở quê cũng không thể làm gì hơn khi tôi như con thiêu thân lao đầu vào lửa.

Một ngày Chủ nhật, anh đưa tôi về quê xin phép cha mẹ tôi được chăm sóc tôi. Sau đó hai đứa đi đăng ký kết hôn, không có đám cưới tôi hằng mơ ước. Mang bầu, tôi nghén, không ăn uống được gì. Anh kêu tôi nghỉ việc ở nhà dưỡng thai, dù lòng không muốn nhưng tôi cũng không thể làm khác. “Sinh xong, con cứng cáp mình lại đi làm” - tôi tự an ủi như vậy khi xếp đầm và giày cao gót vào ngăn tủ.

Mẹ anh vẫn giữ thói quen tuần hai lần qua nhà con trai. Bà có chìa khóa cổng, chìa khóa nhà, thậm chí chìa khóa từng phòng. Vào nhà, lướt qua tôi như không thấy, bà bắt đầu kiểm tra tủ lạnh, bếp núc, tủ quần áo, các loại ngăn kéo… rồi cạnh khóe tôi đủ điều.

Anh thường rời khỏi nhà từ sáng sớm, 8-9 giờ tối mới về, ấy là chưa kể tuần vài ngày đi công tác. Sau khi siêu âm, biết cái thai là con gái, anh càng hay đi công tác hơn. Đến lúc đó tôi mới lờ mờ đoán anh mong đợi một đứa con trai.

Tiền lương anh luôn đưa tôi chừng mực với lý do còn phải chu cấp ăn học cho hai con gái, cho cha mẹ già lương hưu thấp. Vì không làm ra tiền nên tôi đành nín, nếu có thiếu tôi âm thầm lấy tiền tiết kiệm riêng ra bù. Đến khi mẹ tôi ra thăm con gái mang bầu những tháng cuối anh cũng chẳng nở nổi một nụ cười, tôi chỉ biết khóc một mình…

Sinh con được một tuần, anh đưa mẹ con tôi về quê với lý do để bà ngoại tiện chăm sóc. Mỗi tháng anh ghé một lần thăm con chỉ vài tiếng rồi đi, để lại một số tiền gọi là sữa bỉm. Con đầy năm, tôi chủ động tay xách nách mang đưa con trở về nhà. Từ đó một mình tôi vừa quần quật việc nhà, chợ búa, vừa chăm con nhỏ. Còn anh, hết giờ làm "bận" chơi quần vợt, uống bia… tối mịt mới về.

Khi con gần một tuổi, tôi vỡ kế hoạch. Cũng như lần trước, khi tôi mới mang bầu, anh quan tâm tới tôi rõ rệt, đỡ đần chút ít việc nhà, chơi với con để tôi nghỉ ngơi. Nhưng khi biết tiếp tục là con gái, anh trở lại như cũ. Tôi đã quá chán chường nên chẳng muốn nói gì thêm. Nghe xầm xì chuyện anh có người khác bên ngoài nhưng vì mệt mỏi, tôi cũng kệ. Cuộc sống như địa ngục, tôi chỉ còn nhìn vào các con để không tìm đến cái chết kết thúc mệt mỏi.

Khi con gái thứ hai được tám tháng, tôi sốc nặng khi một lần có cô gái trẻ dắt đứa bé gái đến nhà tìm anh. Cô cho biết mới ở quê ra, từng làm giúp việc nhà này khi anh và vợ trước còn sống chung. Đứa bé hơn con đầu của tôi hai tuổi, cũng từng được anh mong đợi sẽ là một đứa con trai để nối dõi tông đường bởi nhà anh ba đời độc đinh.

Khi biết đó là con gái, anh đưa mẹ con cô về quê, hứa sẽ chu cấp đầy đủ, chỉ cần cô giữ kín mọi chuyện. Cũng vì chuyện này mà mâu thuẫn giữa vợ chồng anh như giọt nước tràn ly, rồi mỗi người mỗi ngả. “Mấy tháng nay anh ấy không gửi tiền cho con, gọi điện thì chặn số, gọi nhờ máy người ta, anh nhận ra là cúp máy. Em ít học, ở quê ai gọi gì làm nấy, con ốm đi bệnh viện suốt nên túng quá, muốn bố nó phải có trách nhiệm với con…” - cô vừa khóc vừa nói.

Sau chuyện này tôi và anh đã có một cuộc tranh cãi nảy lửa, và sau đó là chiến tranh lạnh kéo dài. Gửi hai con đến trường, nhờ các mối quan hệ cũ tôi đã bắt đầu vượt qua được chính mình đi tìm công việc mới, hòa nhập lại với môi trường công sở. Gần hai năm đã qua, dù còn nhiều khó khăn, phải chuyển ra ngoài sống trong căn nhà thuê chật chội nhưng quan trọng là mẹ con tôi đều cảm thấy vui vẻ, thoải mái.

Hóa ra cả ba người phụ nữ của anh, trong đó có tôi đều không đáp ứng được mong muốn sinh cho anh và bố mẹ anh một đứa con, đứa cháu trai. Còn anh, vẫn cứ khát con trai, vẫn cứ mải miết kiếm tìm…

Theo NGUYỆT HẰNG/Pháp luật TPHCM

Tags: con trai  |  chìa khóa  |  mang bầu  |  đứa con  |  không thể  |  sống chung  |  đi công tác  |  mong đợi  |  mệt mỏi