Chồng tôi đã bán cả mảnh đất dưỡng già của hai vợ chồng để đưa tiền cho một người tôi không bao giờ ngờ tới

Cô ấy vừa khóc vừa nói trong nước mắt. Đồng thời, cô ấy nài nỉ tôi hãy cho cô ấy được trả ơn chồng tôi.

Vợ chồng tôi lấy nhau được 4 năm nay. Cuộc sống của chúng tôi khá tốt. Chồng tôi yêu thương, chiều chuộng vợ. Mọi tài khoản anh cũng đưa hết để tôi dễ bề quản lí và chi tiêu. Mối quan hệ giữa tôi với nhà chồng cũng tốt. Chỉ có điều, tôi không thể sinh được cho anh một đứa con.

Hồi mới cưới, chúng tôi đưa nhau đi khám hết nơi này đến nơi nọ. Thậm chí chúng tôi thụ tinh nhân tạo mấy lần nhưng đều không thành công. Tôi suy sụp, tuyệt vọng đến mức trầm cảm và đã uống thuốc sâu tự tử. May thay mọi người phát hiện kịp thời và đưa tôi vào viện.

Nhà chồng, chồng tôi cũng không vì chuyện tôi không thể sinh con mà hằn học, đuổi mắng tôi. Trái lại, bố mẹ chồng luôn xem tôi như con gái, thương yêu tôi không hết vì thấy tôi quá thiệt thòi. Chính tôi cũng cảm thấy mình may mắn khi được làm con dâu trong một gia đình tốt như thế.

Chồng vẫn yêu chiều dù tôi không sinh được con. (Ảnh minh họa)

Không có con cái nên chúng tôi tập trung vào làm ăn. Chúng tôi mua được mảnh đất mặt đường với giá cả tỷ đồng. Vì tin tưởng chồng và cũng để thuận tiện giấy tờ nên tôi để anh đứng tên mảnh đất ấy. Mẹ chồng tôi nói những mảnh đất ấy như bảo chứng cho tuổi già của chúng tôi nên dù bất cứ chuyện gì xảy ra, chúng tôi cũng không được bán nó.

Thế mà tuần trước, tôi phát hiện ra, chồng tôi đã giấu tôi bán mảnh đất ấy đi. Hôm đó tôi dọn nhà, lúc chỉnh sửa lại bàn làm việc của chồng thì thấy một tờ giấy nhận tiền đặt cọc. Trên đó viết rõ ràng chồng tôi đã nhận trước 300 triệu tiền đặt cọc bán mảnh đất của chúng tôi, số tiền còn lại người mua sẽ trả hết sau khi công chứng hợp đồng.

Tôi vội vã gọi điện hỏi anh. Lừng khừng một lúc rồi anh hẹn tôi cùng đi gặp một người. Anh nói tôi hãy giữ bình tĩnh, dù gì thì anh vẫn yêu tôi mà thôi. Nghe anh nói thế, tôi cứ sững người ra. Cả ngày hôm đó, tôi như ngồi trên đống lửa mà không biết phải làm gì.

Tối, tôi gặp anh trong quán cà phê quen thuộc của hai vợ chồng. Nhưng chân tôi bủn rủn khi thấy ngồi bên cạnh anh là Nhung - người yêu cũ của anh. Thấy tôi, cô ấy nép mình vào thành ghế tỏ ra khá sợ sệt. Nhưng bản lĩnh của tôi cũng không thấp, tôi không cho phép mình nổi giận, mất lịch sự ở nơi công cộng thế này. Khá khen chồng tôi nắm được điểm yếu nên đã lựa chọn đúng nơi cần đến. Không ngờ, anh đứng dậy, ôm lấy tôi rồi hôn tôi và bỏ ra ngoài. Tôi cũng ngạc nhiên cực kì trước hành động của anh.

Tôi biết giận biết trách ai đây? Trách anh hay trách tôi? (Ảnh minh họa)

Ngồi đối diện người yêu cũ của chồng, tôi thấy tay cô ấy cầm li nước mà cứ run lên. “Chồng chị cho em 300 triệu để làm phẫu thuật cho mẹ em. Em xin lỗi vì đã giấu chị nhưng em không biết phải nhờ vả ai nữa ngoài anh ấy”. Cô ấy mở đầu như thế.

Tôi vẫn cố bình thản ngồi nghe. “Em đã có con với anh ấy”. Tay tôi giật bắn lên, ly nước trong tay rơi xuống vỡ toang. Cô ấy lại nép vào ghế. Tôi gằn giọng bảo cô ấy nói tiếp.

Hóa ra, anh đã giấu tôi bán đất để giúp cô ấy. Không những thế, anh đã qua lại với người ta và khiến cô ấy có mang. Nghe người yêu cũ của chồng thú nhận: “Khi đó anh ấy ngà say và luôn gọi tên chị. Em xin chị, hãy để em được sinh cho anh ấy một đứa con. Em mang ơn nặng với anh ấy. Em phải trả ơn”.

Tôi đã phải gọi taxi để ra về vì không thể chịu nổi cú sốc ấy. Suốt mấy ngày nay chúng tôi không nói với nhau câu nào, sau mấy đêm mà trông anh già đi cả chục tuổi. Tôi biết giận ai đây? Giận anh hay giận chính tôi? Tôi biết, anh yêu tôi rất nhiều. Nhưng tôi phải làm gì với đứa bé và người yêu cũ của anh đây? Rồi nhà chồng tôi nếu biết anh có con sẽ rất vui mừng. Tôi đau quá, lần đầu tiên tôi đau đến vậy. Hãy cho tôi lời khuyên.

Theo Giấu tên / Helino (Trí thức Trẻ)