Chuyện thâm cung bí sử của 3 tuyển thủ nổi tiếng quê Đông Anh (1): Điểm chung lạ thường khi lên giường từ thời thơ ấu

Ngoài việc cùng sinh ra và lớn lên ở mảnh đất Đông Anh, 3 gương mặt sáng giá của đội tuyển Việt Nam gồm Quang Hải, Duy Mạnh, Huy Hùng còn có khá nhiều điểm tương đồng đối với môn thể thao vua. Tiết lộ của phụ huynh 3 cầu thủ cho thấy, cả ba đều đam mê cháy bỏng với bóng đá từ thời… vắt mũi chưa sạch.

Trong 3 tuyển thủ, Quang Hải có lợi thế nhất bởi trước nhà anh là sân bóng rộng mênh mông của thôn. Từ cái sân cỏ gồ ghề ấy, đôi chân “vàng” của cầu thủ xuất sắc nhất giải AFF Suzuki Cup 2018 đã được tôi luyện và đặt nền móng cho những kỹ năng xuất chúng giúp anh tung hoành trên sân cỏ khắp châu lục.

“Trước nhà có sân bóng của thôn, các chú, các anh thường xuyên vào nhà gửi đồ, gửi bóng nên Hải được tiếp cận với bóng đá từ rất sớm. Sẵn bóng của các anh, Hải lấy ra chơi và đam mê với trái bóng lúc nào không hay. Ngày đó Hải bé và lùn lắm, nhìn con lún cún chạy với trái bóng mà không nhịn nổi cười. Khi Hải 6 tuổi, lúc này bóng đá của thôn Đường Nhạn phát triển mạnh. Sáng, trưa, chiều, tối, lúc nào sân bóng cũng có người chơi. Có lần, hai anh em vào đội của thôn đá giải. Anh chốt tuyến dưới, Hải chân ngắn nên cắm ở gần cầu gôn đối phương. Mỗi khi có bóng, anh chuyền lên, em ở trên tóm được rồi đá thẳng vào gôn khiến cho đội bạn thua tá lả. Giải đó, đội nhi đồng của thôn Đường Nhạn giành ngôi vô địch toàn xã Xuân Nộn. Hải mê bóng đá lắm, đá bóng quên ăn quên ngủ. Có lần mẹ Hải phải đe: “Không ăn là cấm tiệt bóng banh”. Hải mê bóng đến nỗi, lúc đi ngủ cũng ôm khư khư quả bóng nhựa thâu đêm suốt sáng”, ông Quang Thuần - bố Quang Hải nói.

Không có điều kiện sân bãi như Quang Hải nhưng Duy Mạnh và Huy Hùng cùng chung niềm đam mê cháy bỏng với trái bóng khi tuổi còn thơ. Bà Lê Thị Lan - mẹ Duy Mạnh vẫn nhớ như in hình ảnh cậu con trai với trái bóng cách đây gần 20 năm về trước. “4 tuổi, Mạnh đã thích đá bóng, đến 6 tuổi đã tự luyện và tâng bóng thành thạo. Ngày đó nhà nghèo, không có tiền mua bóng da, Mạnh chỉ có trái bóng nhựa sọc xanh, đỏ, trắng như bao bạn bè cùng lứa. Ngày chơi với bóng, đêm về ôm bóng ngủ, những ngày đầu thấy vậy, chờ con ngủ say, tôi lấy bóng cất đi, tỉnh dậy Mạnh lại tìm cho bằng được rồi ôm bóng ngủ tiếp. Biết được tình yêu mãnh liệt của con nên cả nhà tôn trọng sở thích mang bóng lên giường ngủ của Mạnh”, bà Lan nhớ lại.

Cũng giống như Quang Hải và Duy Mạnh, Huy Hùng cũng có lần khóc toáng lên vì mang bóng lên giường, nửa đêm ngọ nguậy, bóng rơi xuống gậm giường rồi tìm hoài không thấy. Giờ nhớ lại, ông Nguyễn Huy Thành - bố Huy Hùng vẫn không quên cái buổi sáng ngày hôm đó: “5h, tôi dậy tập thể dục, vừa ra tới sân thì nghe trong nhà con khóc toáng lên. Giật mình tưởng chuyện chẳng lành, cả nhà quáng quàng chạy vào thì mới hay, Hùng ôm bóng ngủ, bóng rơi xuống gậm giường, sáng dậy mắt nhắm mắt mở tìm không thấy nên lăn ra khóc ngằn ngặt”.

        
Có lần mẹ Hải phải đe: “Không ăn là cấm tiệt bóng banh”. Hải mê bóng đến nỗi, lúc đi ngủ cũng ôm khư khư quả bóng nhựa thâu đêm suốt sáng”.

Ông Quang Thuần - bố Quang Hải nói

 

Ông Quang Thuần, bố cầu thủ Quang Hải (mặc áo da đen) chụp ảnh lưu niệm với cổ động viên sau đêm chung kết AFF Cup 2018 tại nhà

Ông Quang Thuần, bố cầu thủ Quang Hải (mặc áo da đen) chụp ảnh lưu niệm với cổ động viên sau đêm chung kết AFF Cup 2018 tại nhà

Cầu thủ Quang Hải: Chân ngắn nhưng có khả năng săn bàn từ bé

Ông Quang Thuần - bố cầu thủ Quang Hải nói: “Năm 2004, Hải 7 tuổi, anh trai Hải 11 tuổi. Năm đó xã tổ chức giải bóng đá nhi đồng. Nhiều trận, cả hai anh em cùng ra sân. Anh cắm chốt ở dưới. Hải chân ngắn nên không thể chạy đua với các anh nên cắm chốt ở cầu gôn thôn bạn. Hễ có bóng, anh trai câu lên, Hải ở trên nhận bóng và sút thẳng vào gôn khiến đội bạn thua “tá lả”. Năm đó, đội của thôn Đường Nhạn giành chức vô địch, Hải được chọn vào đội nhi đồng xã Xuân Nộn đi đấu giải huyện. Năm 2006, Hải tiếp tục đá giải của Trường Tiểu học Xuân Nộn. Từ những giải này, tài năng của Hải được cán bộ ngành thể dục, thể thao Hà Nội phát hiện. Ngoài bóng đá, khi còn nhỏ, Hải đánh bóng bàn rất tốt. Ngày đó nhà nghèo, không có tiền mua bàn chuyên dụng, mấy bố con lấy 2 chiếc bàn gỗ ghép lại với nhau, ở giữa lấy tâm phên nứa dựng lên làm lưới. “Râu ông nọ cắm cằm bà kia”, ấy vậy mà bố con được một bộ bàn ngon để đánh. Thậm chí Hải đã từng tham gia giải bóng bàn được tổ chức ở xã Dương xá (Gia Lâm)”.

Theo Minh Anh/Gia đình & Xã hội

Tags: chuyện thâm cung  |  cầu thủ Quang Hải