Vụ cô giáo phạt tát học sinh 231 cái

Cô giáo chỉ đạo 900 cái tát và trò chỉ biết...im lặng

Học trò của cô giáo Thủy ở trường THCS Duy Ninh (Quảng Bình) không chỉ có 1 em bị tát mà tới 9-10 em đã bị tát với 900 cái.

Cô Thủy trong giờ dạy trên lớp - Ảnh: QUỐC NAM- Tuổi trẻ

Sự việc gây phẫn nộ cho toàn xã hội cuối tuần qua đến từ trường THSC Duy Ninh ở huyện Quảng Ninh (Quảng Bình). Cô giáo Nguyễn Thị Phương Thủy, chủ nhiệm lớp 6.2 Trường THCS Duy Ninh, đưa ra hình phạt cả lớp cùng tát em Hoàng Long Nhật 230 cái vì em này bị 'tố' nói tục. Sau cái tát tứ 231 của cô Thủy, em Nhật đã phải đi cấp cứu vì không mở được miệng và bị sang chấn tâm lý.

Đáng phẫn nộ hơn là học trò lớp trưởng lớp 6.2, người được cô giáo Thủy trực tiếp yêu cầu chỉ đạo cả lớp tát các bạn cho biết: 'Trước bạn Nhật thì có khoảng 10 bạn cũng đã nhận các hình thức phạt tát tương tự'. Học sinh này cho biết, em phải thừa hành lệnh cô 'tổ chức' cho các bạn trong lớp tát các bạn bị phạt, nếu không thực hiện, em sẽ bị phạt 'tương xứng'.

Như vậy là nhờ có sự việc em Nhật bị đi cấp cứu thì chúng ta mới biết, cô Thủy thường xuyên áp dụng hình phạt này với học sinh chứ không phải “do quá nóng giận, lo cho điểm thi đua của lớp” như cô biện minh cho hành động của mình.

Không hiểu chuyện gì đang xảy ra với ngành giáo dục? Một ngôi trường tồn tại cô giáo xử phạt học sinh bằng hình thức bạo hành như vậy, mà vẫn được công nhận “trường chuẩn Quốc gia” nếu không bị phát hiện? Một cô hiệu trưởng biết cấp dưới của mình sai mười mươi như vậy, vẫn cố bao che vì nếu không sẽ ảnh hưởng đến thành tích chung?

Chúng ta cần gì thứ thành tích dối trá trên cái nền của một phương pháp giáo dục như vậy? Phụ huynh có cần cái thứ danh hiệu giả dối đó không, khi mà con họ đi học, thay vì được dạy dỗ tử tế, chỉ bảo những điều hay lẽ phải thì buộc phải tát vào mặt nhau mấy trăm cái như vậy?

Lãnh đạo Bộ GD ĐT phải thực sự suy nghĩ về căn bệnh thành tích đang biến các thầy cô giáo và học sinh thành những con rô bốt vô nhân tính như trong trường hợp này. Cô giáo hành xử kiểu côn đồ, vi phạm đạo đức tối thiểu của con người, chưa nói đến đạo đức của một nhà sư phạm. Và những đứa trẻ là học sinh của lớp 6.2 đó, chỉ biết cúi đầu vâng theo lời cô để bạo hành lẫn nhau.

Chúng ta trông đợi gì ở những thế hệ học trò như thế? Chúng không biết phân biệt nổi đâu là giáo dục, đâu là nhục hình và bạo hành.

900 cái tát mà cô giáo đã chỉ đạo học trò lớp 6 tát nhau này, là một vết nhơ trong ngành giáo dục. Đó cũng là một cảnh báo đỏ cho sự xuống cấp của đạo đức người thầy và nhân cách học trò dưới mái trường được phong “chuẩn Quốc gia” mức độ 1 và chuẩn bị được phong mức độ 2.

Thật là đắng cay và chua xót khi nghĩ đến căn bệnh thành tích trong ngành giáo dục. Không biết những vị lãnh đạo ở trên cao, có bao giờ nghĩ đến số phận từng em học trò đang được “dạy dỗ” dưới những mái trường? Bài vở chất đống, chương trình quá tải, còng lưng học thêm, bị thầy cô giáo bạo hành và buộc phải bạo hành lẫn nhau. Chúng ta có hy vọng gì ở tương lai ?

Không thể xử lý xuê xoa với cô giáo Thủy, đồng thời cũng phải xử lý nặng với cô hiệu trưởng cố tình bao che cho cái sai của cấp dưới để bảo vệ “thành tích” của nhà trường. Đó là 2 tấm gương xấu của những người làm giáo dục mà nếu chúng ta không chỉ ra, sẽ còn nhiều thế hệ học trò bị làm hại, bị nhào nặn thành những con rô bốt chỉ biết cúi đầu.

Theo Mi An/Đất Việt

Tags: cô giáo  |  học trò  |  học sinh  |  bạo hành  |  chúng ta  |  thành tích  |  Nếu không  |  ngành giáo dục