Đang ăn cơm, chồng tôi bỗng đề cập tới chuyện mẹ chồng bị liệt phải nằm một chỗ rồi tuyên bố một việc khiến tôi giật thót người vì sợ hãi

Tuyên bố như đinh đóng cột của chồng khiến tôi giật thót người vì sợ hãi. Tôi không bao giờ nghĩ anh lại bắt tôi phải làm việc này.

Tôi và mẹ chồng không hợp nhau ngay từ những ngày đầu chung sống. Tính tình mẹ chồng tôi khá cổ quái, tiết kiệm đến mức keo kiệt. Bà lại hay bắt bẻ, soi mói đủ điều. Từ việc cầm chổi quét nhà, lau dọn nhà tắm, tới việc phơi đồ đạc, nấu nướng, bà luôn tìm cách bắt bẻ tôi. Bà bắt bẻ đến mức tôi làm gì cũng nơm nớp lo sợ mình làm sai, mình làm còn vụng về. Bởi bà sẽ nói cho khắp xóm khắp làng biết thay vì chỉ nói trong gia đình.

Cuộc sống căng thẳng đến nỗi tôi đã bỏ nhà chồng đi khi đang mang thai 4 tháng. Chỉ vì ốm nghén, thường xuyên nôn mửa mà tôi bị mẹ chồng chửi sấp mặt bằng những ngôn từ nặng nề. Tủi thân, chán nản, bất mãn dồn nén bao lâu nay, tôi lấy xe đi một mạch về nhà mẹ đẻ và nhắn tin với chồng sẽ ly hôn.

Chồng tôi sợ mất vợ con nên về nhà tôi ở. Bố mẹ tôi thương con gái nên cho chúng tôi mảnh đất nhỏ. Bằng tiền dành dụm và cả tiền cưới, tôi cất được căn nhà nhỏ nhưng ấm cúng. Chúng tôi ở đây được 5 năm rồi.

Tôi vẫn nhớ như in cái ngày tôi sinh con ở bệnh viện. Ngày đó mẹ chồng tôi không hề xuống hỏi han lấy một tiếng. Bà còn đi rêu rao đó không phải là cháu bà, do chồng tôi ngu dại nên phải 'đổ vỏ' cho người khác. Tôi giận khủng khiếp và tuyên bố với chồng sẽ không cho con nhận bà.

Thời gian này, tôi và con không hề về bên nhà ấy. Chồng tôi thì chạy qua chạy lại giữa hai nhà. Cách đây nửa năm, anh nói mẹ bị đột quỵ, giờ nằm một chỗ rồi. Tôi cười cười, coi như đó là phần nào quả báo bà phải gánh. Tôi cũng chưa từng nghĩ đến việc sẽ nuôi mẹ chồng bởi những gì bà đối xử với tôi quá cay nghiệt, tôi không thể quên được.

Tại sao phải là tôi chăm sóc bà sau bao nhiêu đau khổ bà đã gây ra. (Ảnh minh họa)

Tại sao phải là tôi chăm sóc bà sau bao nhiêu đau khổ bà đã gây ra. (Ảnh minh họa)

Nhưng mẹ tôi bảo nghe phong thanh bên nhà ấy chẳng ai chịu nuôi bà cả. Con dâu cả mà mẹ chồng tôi thương nhất giờ cũng đùn đẩy trách nhiệm, không chịu chăm sóc một bà cụ già, ăn uống tiểu tiện một chỗ. Mẹ tôi hỏi có khi nào chồng tôi sẽ đem mẹ về đây chăm không? Lúc đó tôi quả quyết rằng chắc chắn anh sẽ không làm thế. Bởi nửa năm nay anh chưa từng đề cập đến chuyện đó. Có mấy lần mẹ chồng tôi nhập viện, anh cũng tự chăm chứ không hề gọi tôi đến chăm.

Ấy thế mà chiều nay, khi đang ăn cơm, chồng tôi lại tuyên bố như đinh đóng cột: 'Ngày mai sẽ đưa mẹ đến đây ở. Bên ấy không ai chịu chăm bà nữa hết'. Tôi giật thót người vì sợ hãi. Tôi bảo với chồng tôi không thích và tôi không có trách nhiệm phải chăm sóc bà.

Đáp lại, chồng tôi bực bội đập bàn đứng dậy mắng tôi là kẻ vô lương tâm, mẹ chồng đau bệnh bao lâu nay mà không chăm một ngày. Giờ bà nằm liệt một chỗ, chẳng ai chăm sóc mà tôi cũng nhẫn tâm bỏ mặc. Tôi tức đến phát khóc. Tại sao phải là tôi chăm sóc mẹ chồng sau bao nhiêu đau khổ bà đã gây ra? Hơn nữa lúc tôi cần bà nhất, bà có quan tâm đến tôi đâu? Vả lại đây là nhà tôi, tôi có quyền từ chối. Tôi có nên nói thẳng rồi yêu cầu chồng chọn vợ hoặc mẹ không?

Theo T.H.A.N/Tổ Quốc

Tags: Đùn đẩy trách nhiệm  |  Giật thót người  |  Tuyên bố  |  Chăm sóc mẹ  |  Mẹ chồng tác quái