Gặp nhau trong buổi ra mắt, mẹ tôi hổ thẹn không dám ngẩng cao đầu còn bà nội chồng lắp bắp khi nhận ra người quen mà cả đời không muốn gặp

Tôi nợ mẹ người yêu một lời cảm ơn, vì bác đã giải nguy cho mẹ tôi.

Trước đây mẹ tôi từng làm nhiều công việc khác nhau, giờ mẹ có tuổi rồi nên chỉ buôn bán ở nhà. Hơn nữa tôi đã đi làm, có thu nhập ổn định và lo được phần nào cho bố mẹ. Gần một năm nay, tôi có người yêu. Biết tôi yêu được người đàn ông thành đạt và có điều kiện, mẹ tôi hạnh phúc lắm. Bà còn bảo có một đứa con gái, chỉ mong tôi thật hạnh phúc thôi.

Tôi nhận lời cầu hôn của người yêu được một tháng rồi. Hôm qua là ngày hai gia đình gặp gỡ. Đáng lẽ chỉ có bố mẹ tôi và bố mẹ người yêu, nhưng bố anh mất rồi nên ông bà đi cùng mẹ anh để bàn chuyện. Chúng tôi đặt bàn ở một nhà hàng. Tôi vẫn nghĩ rằng cả hai gia đình không biết nhau cho đến khi bà nội người yêu tôi bước vào. Nhìn thấy mẹ tôi, bà chỉ mặt hỏi: 'Là cô phải không? Cô có nhớ tôi không?'. Mẹ tôi lúng túng cúi xuống trong sự khó hiểu của tôi và chồng.

May mà mẹ người yêu tôi nhanh trí, bác bảo bà anh nhìn nhầm, chỉ là người giống người. Cả bữa ăn, tôi để ý thấy chỉ có mẹ người yêu là thoải mái, còn mẹ tôi rất khiên cưỡng. Lúc về nhà, tôi vội kéo mẹ vào phòng để hỏi.

Tôi đang rất lăn tăn, không biết nên nói thật rồi xin lỗi ông bà hay cứ im đi cho qua chuyện? (Ảnh minh họa)

Tôi đang rất lăn tăn, không biết nên nói thật rồi xin lỗi ông bà hay cứ im đi cho qua chuyện? (Ảnh minh họa)

Lúc đó mẹ tôi mới rớt nước mắt kể mọi chuyện. Thì ra mẹ và gia đình nhà người yêu tôi từng quen nhau. Ngày xưa gia đình tôi khó khăn, mẹ tôi phải đi làm giúp việc cho nhà người yêu tôi bây giờ.

Khi ấy tôi bị ốm, không có tiền viện phí, mẹ tôi túng quẫn quá mới lấy trộm tiền của nhà chủ. Chưa kịp mang đi thì bà nội người yêu tôi về và phát giác. Biết tôi đang ốm nặng trong viện, mẹ người yêu tôi đã cầu xin để bà nội không tố giác. Đến bây giờ, mẹ tôi vẫn luôn cảm thấy xấu hổ vì chuyện ấy.

Cho đến hôm qua, khi biết nhà chồng tương lai của con gái lại chính là gia đình mà mình từng ở, mẹ tôi cảm thấy hổ thẹn lắm. Tôi đã gọi cho mẹ người yêu ngay sau đó, nhưng bác bảo bác đã quên chuyện xưa rồi, mẹ tôi cũng nên suy nghĩ thoáng đi. Bác còn dặn tôi hãy giữ kín chuyện này, vì nếu bà nội chồng tôi mà biết, nhất định đám cưới sẽ bị cản trở.

Đúng là tôi nợ mẹ người yêu một lời cảm ơn, nhờ có bác mà mẹ tôi đỡ xấu hổ. Nhưng giấy không thể gói được lửa, liệu tôi có thể giấu chuyện của mẹ cả đời được không? Tôi đang rất lăn tăn, không biết nên nói thật rồi xin lỗi ông bà hay cứ im đi cho qua chuyện?

Theo Huyền Trâm/Trí thức trẻ

Link báo gốc: http://ttvn.vn/helino/gap-nhau-trong-buoi-ra-mat-me-toi-ho-then-khong-dam-ngang-cao-dau-con-ba-noi-chong-lap-bap-khi-nhan-ra-nguoi-quen-ma-ca-doi-khong-muon-gap-22201921871917302.htm

Tags: người yêu  |  gia đình  |  bà nội  |  ông bà  |  bố mẹ  |  hạnh phúc  |  xin lỗi  |  xấu hổ  |  im đi  |  Cho qua chuyện