Giải mã màn ảo thuật 'tay không bắt đạn' của ảo thuật gia 'nổi như cồn' thời nhà Thanh

Không chỉ có những trò biểu diễn trên sân khấu, Chung Ling Soo còn 'hô biến' cuộc đời mình thành một màn ảo thuật công phu.

Áp phích quảng cáo hấp dẫn của Chung Ling Soo. (Ảnh: State Library Victoria)

Ảo thuật gia Chung Ling Soo (1861 - 1918) có tên thật là William Ellsworth Robinson, ông sinh ra ở thành phố New York và sở hữu quốc tịch Mỹ 100% nhưng lại nghĩ ra một chiêu trò vô cùng độc đáo để đánh bóng tên tuổi - giả làm người Trung Quốc.

Robinson đã khéo léo che đậy danh tính của mình, tự đặt một cái tên tiếng Hán là Chung Ling Soo, ông giả vờ không hiểu tiếng Anh mà quay sang học hỏi văn hóa Trung Quốc, mặc trang phục nhà Thanh và để tóc đuôi sam.

Ngoài hình đậm chất Trung Hoa của Robinson -. (Ảnh: Sohu)

Thậm chí chính cái tên Chung Ling Soo của ông cũng là 'sản phẩm đạo nhái' nhằm mạo danh một ảo thuật gia Trung Quốc nổi tiếng khác.

Robinson đã tự hô biến cuộc đời mình thành một màn ảo thuật khi hư cấu hàng loạt chi tiết về danh tính bản thân. Năm 1909, trong một bài phỏng vấn với tờ báo Úc The Advertiser, Robinson chia sẻ:

'Cha tôi là một kỹ sư người Scotland tên là Campbell, ông đã kết hôn với một người phụ nữ Quảng Đông họ Chung. Ông mất khi tôi mới 7 tuổi và mẹ đã đưa tôi về Trung Quốc theo phong tục truyền thống. Khi tôi 12 tuổi, mẹ tôi qua đời và tôi được học nghề từ một diễn viên tung hứng Trung Quốc tên là Arr Hee.'

Ông còn phù phép người vợ Olive của mình thành một cô gái Trung Quốc có tên là Suee Seen. (Ảnh: P.13/NO.51)·

Trong một lần phỏng vấn khác, khi dừng chân ở thành phố Perth, nước Úc. Chung lại 'cao hứng' sáng tạo thêm vài chi tiết về cuộc đời mình:

'Tôi được người Trung Quốc suy tôn là một vị phủ thủy, danh tiếng của tôi lan đến cả tai Từ Hi Thái hậu và tôi được biểu diễn cho Thái hậu xem nhiều lần. Triều đình còn ban nhiều chức quan danh dự cho một người nghệ sĩ như tôi.'

Sự thực là Chung Ling Soo không hề biết một chữ tiếng Trung nào mà chỉ giả vờ nói vài từ vô nghĩa. Mỗi khi ra ngoài, ông ta đều mang theo phiên dịch viên để giúp mình... dịch tiếng Anh.

Khi lên sân khấu, Chung cũng hạn chế giao tiếp nhất có thể. Chỉ một vài người bạn xung quanh và đồng nghiệp gần gũi mới biết thân phận thực sự của ông. Có thể nói, để biến mình thành một nhà ảo thuật nổi tiếng, ông đã chấp nhận ngừng giao tiếp với người khác trong suốt đời.

Tuy nhiên, bằng sự sáng tạo và những ngày tháng siêng năng luyện tập, các buổi biểu diễn của Chung Ling Soo bắt đầu chật kín khán giả, thu hút rất nhiều người ở tầng lớp quý tộc.

Những tấm áp phích cực hấp dẫn của ảo thuật gia Chung Ling Soo. (Ảnh: Fine Art America)

Chung còn biết giành sự chú ý bằng cách 'khẩu chiến' với các ảo thuật gia khác. Đây quả là chiêu quảng cáo mới lạ, hấp dẫn vô cùng với những khán giả thời bấy giờ.

Rất nhanh sau đó, Chung Ling Soo bắt đầu đi lưu diễn ở nhiều nước châu Âu và được khán giả chào đón nồng nhiệt. Vào thời điểm đó, người phương Tây không biết rõ về Trung Quốc nên họ cho rằng ngoại hình của Chung Ling Soo như vậy là rất giống với người Trung Quốc, cách ăn mặc cũng vô cùng độc đáo.


Ảo thuật 'tay không bắt đạn': Vinh quang và cái chết

Màn ảo thuật đã làm nên tên tuổi của Chung Ling Soo chính là màn 'Tay không bắt đạn' được ông thực hiện suốt 10 năm liền. Trong phần trình diễn này, người trợ lý sẽ mang lên một khẩu súng cùng một viên đạn lên sân khấu rồi mời khán giả lên kiểm tra.

Chung Ling Soo được kín bịt mắt bằng băng vải, đứng nguyên một chỗ. Lúc này, người trợ lý sẽ giương súng lên nhắm thẳng vào ngực ảo thuật gia, bắn một tiếng 'đoàng' trước sự kinh hãi của khán giả.

Màn biểu diễn 'Tay không bắt đạn' đã làm nên tên tuổi của Chung Ling Soo. (Ảnh: Sohu)

Trong khi khán giả đang lo lắng, Chung Ling Soo sẽ xòe bàn tay ra với một viên đạn trong lòng bàn tay, thể hiện bản thân đã bắt trọn viên đạn mà không hề hấn gì.

Mánh khóe của màn ảo thuật nằm ở nòng thứ hai bí mật bên trong khẩu súng.

Nóng súng mà khán giả nhìn thấy là nòng giả, khẩu súng khi bắn sẽ được xoay sang nòng trống, chỉ phát ra tiếng nổ chứ không có viên đạn nào được thực sự bắn ra.

Viên đạn Chung Ling Soo bắt được chỉ đơn giản là nằm trong tay ông ta từ đầu.

Những màn biểu diễn của Chung vẫn thành công rực rỡ cho đến ngày 23/3/1918, trên một sân khấu tại thủ đô London nước Anh, ảo thuật gia này đã tự kết liễu cuộc đời mình bằng chính màn ảo thuật 'tay không bắt đạn'. Tiếng nổ vang lên, một viên đạn lao vút ra, xuyên thẳng qua ngực Chung Ling Soo.

Những vị khách bên dưới bỗng lần đầu tiên được nghe 'vị ảo thuật gia người Hoa' nói thứ Anh rành rọt 'Ôi trời ơi, có chuyện rồi. Mau hạ rèm xuống'.

Robinson được đưa đến bệnh viện cấp cứu ngay lập tức nhưng không thể qua khỏi. Một số giả thuyết khác lại cho rằng cái chết của Chung Ling Soo không phải ngẫu nhiên mà là một vụ ám sát. Người quản lý đã ngoại tình với vợ của Chung và dàn xếp vụ tai nạn để trừ khử ông. Tuy nhiên, đây chỉ là một suy đoán thuần túy, không có cơ sở thực tế.

Bài viết tham khảo từ Sohu, State Library Victoria

Theo TAMMY/Pháp luật & bạn đọc Link Gốc:           Copy Link
http://phapluatbandoc.giadinh.net.vn/giai-ma-man-ao-thuat-tay-khong-bat-dan-cua-ao-thuat-gia-noi-nhu-con-thoi-nha-thanh-162201610092500071.htm

Tags: ảo thuật gia  |  thời nhà thanh  |  màn ảo thuật  |  người Trung Quốc