Minh Cúc 'Về nhà đi con' kể về bạn trai 'từng nghĩ chỉ yêu chơi': Anh ấy muốn làm bố, nhưng tôi không thể sinh con

Mối tình của 2 con người dang dở và cô đơn cứ tưởng chỉ dừng ở yêu chơi, nhưng cuối cùng Ngọc Thanh vẫn ở lại ngay cả khi Minh Cúc kể mình có một đứa con gái bị bại não từ lúc lọt lòng.

Xưởng đồ da của Ngọc Thanh nằm trong hẻm nhỏ ở Lê Duẩn. Anh bắt đầu làm việc từ 9 giờ sáng, mang theo cặp lồng cơm từ nhà đi. Ngọc Thanh nuôi một chú chó giống Phú Quốc, đặt tên là Mèo. Con Mèo hiếu khách, mến ai là ra liếm láp làm quen.

Ngày ngày, trừ những hôm bận đi quay đi diễn, Minh Cúc đến xưởng phụ giúp cho bạn trai. Bữa trưa, cặp lồng cơm của Ngọc Thanh chia đôi. Chiều muộn, Minh Cúc về nhà với con gái.

Tiền làm được bao nhiêu, Ngọc Thanh đưa Minh Cúc cầm cả để chi tiêu, cần việc gì thì lại "ngửa tay xin". Có lần cả hai đều nhẵn túi, Minh Cúc đưa Ngọc Thanh 200 ngàn, anh lấy một trăm và đưa lại cho bạn gái một trăm. Minh Cúc mắng: "Một trăm thì anh tiêu cái gì?", Ngọc Thanh bảo: "Xăng thì anh đổ rồi, cơm mang ở nhà rồi. Cần điếu thuốc hay cốc cà phê thì anh mua thôi."

Từ sau "Về nhà đi con", Minh Cúc ngày càng nổi tiếng. Cô vắng mặt ở xưởng nhiều hơn. Các mối quan hệ rộng mở. Nhưng Minh Cúc bảo Ngọc Thanh không ghen, thậm chí còn xem sự thành công của cô như của chính anh, nối dài giấc mơ nghệ thuật mà anh bỏ ngang mấy năm nay.

"Anh ấy nói với em: Tiền thì chúng mình không có nhưng "của nhà trồng được" thì nhiều. Ai giúp em em cứ bảo anh, anh làm đồ da tặng họ cảm ơn, xem như tấm lòng của bọn mình", Minh Cúc kể, không giấu ánh mắt hãnh diện về người đàn ông mà cô vẫn mô tả "không tiền, không địa vị nhưng có tất cả những gì em cần".

Đã gần ba năm nay, kể từ ngày yêu Minh Cúc, Ngọc Thanh không còn đi phượt như sở thích suốt thời thanh xuân. Anh cũng không còn đi đâu một mình. Để bạn gái ở nhà thì không được, đưa bạn gái theo thì bạn gái vướng con. Anh bảo với Minh Cúc: Bọn mình tìm chỗ nào hay hay, nhẹ nhàng để cho Tú Minh đi chơi.

3 tháng trước sinh nhật tuổi 33 của Minh Cúc, Ngọc Thanh lên kế hoạch đưa mẹ con cô đi du lịch Phú Quốc. Minh Cúc kể, suốt 3 tháng ấy, anh cắm mặt vào gõ gõ, khâu khâu, làm việc quên thời gian.

Nếu là chuyến đi của hai người lớn thì đơn giản, thế nào cũng xong. Nhưng anh nhất quyết phải đưa Tú Minh đi cùng với lý do: "Để con được đi đây đi đó như những đứa trẻ khác". Mà Tú Minh lại không giống những đứa trẻ khác.

4 ngày ở Phú Quốc, cô bị anh nhắc nhở vài lần cái tội cho con ngồi xe đẩy ra biển chơi mà cứ để gió thốc vào con, không chịu che chắn. Bữa ăn nào đồ ăn gọi ra cũng để nguội ngắt vì cô còn phải cho Tú Minh ăn trước. Thấy anh ngồi hút thuốc, không chịu cầm đũa, cô giục, quát, nói dỗi, anh vẫn thủng thẳng: "Đói thì cùng đói, ăn thì cùng ăn."

Đêm ngủ, anh nằm ở sofa, nhường giường cho hai mẹ con. Tú Minh vốn khó ngủ, anh thì tế nhị. Minh Cúc bảo: "Anh ấy luôn tin rằng con bé biết hết, chỉ là con không nói được mà thôi. Mỗi lần con bé khóc, không hiểu anh ấy thủ thỉ cái gì mà nó nín luôn".

Chuyến đi cũng là lần đầu tiên Ngọc Thanh trực tiếp chăm sóc cho Tú Minh. Lần đầu tiên thay bỉm cho con, anh làm thành thạo tới mức Minh Cúc cũng phải ngạc nhiên. Anh bế con xuống biển, chụp ảnh cho con, cho con nằm gối đầu lên tay mình, ngắm nhìn gương mặt ngơ ngác của con.

Minh Cúc kể, lúc cô và anh dọn đồ trả phòng khách sạn, Tú Minh khóc dỗi, tỏ ý không muốn về.

Lần đầu tiên Minh Cúc chạm mặt Ngọc Thanh là năm 2008, khi cô tham gia một lớp nhảy Hip hop do Ngọc Thanh dạy. Thầy thì không nhớ gì trò còn trò thì ấn tượng xấu về một gã cau có, khó tính, đòi hỏi cao. Học được vài buổi, Minh Cúc bỏ ngang.

Năm 2010, cô kết hôn. Năm 2014, Ngọc Thanh kết hôn.

Năm 2016, cô và anh trở thành hai con người dở dang, gặp lại nhau trong cuộc tụ tập cùng bạn bè. Hai con người cô đơn bập vào nhau như vốn dĩ phải thế.

"Hôm ấy đi chơi về, em chủ động tấn công, hôn lão trước. Bất ngờ quá nên lão không kịp phản ứng gì. Khi em quay đi thì lão túm cổ em lại…"

Nhưng ngay lúc ấy, Minh Cúc vẫn chỉ nghĩ yêu chơi vậy thôi. Yêu chơi như những cuộc tình đã qua của cô, như những cuộc tình đã qua của anh. Thời điểm đó, anh cũng đang có một lựa chọn khác và không có ý định rẽ ngang.

Cuối cùng thì anh lại rẽ ngang. Ngay cả khi cô kể với anh rằng, cô có một đứa con gái 8 tuổi bị bại não từ lúc lọt lòng, chỉ nằm một chỗ không biết gì cả, mỗi tháng vài lần ốm đau. Những người đàn ông trước đó của cô cứ đến "khúc Tú Minh" là bỏ đi. Còn anh thừa nhận "cũng bị chậm mất một nhịp".

Anh dần dần đến nhà cô chơi nhiều hơn, gặp Tú Minh nhiều hơn. Còn Tú Minh lần đầu nhìn thấy anh đã cười.

Minh Cúc kể: "Bọn em ngày lễ cũng như ngày thường mà ngày thường cũng như ngày lễ. Không câu nệ gì. Cả hai đứa cùng làm ở xưởng nhưng tiền nong không chia đôi, chia ba mà anh ấy đưa em cầm hết. Ăn trưa anh ấy tự lo, tự mang cơm đi chứ em cũng không nấu. Tối thì ai về nhà nấy. Anh ấy không yêu cầu gì ở em…"

Người yêu cũ của Ngọc Thanh là một hotgirl có tiếng, biết chuyện yêu của anh và Minh Cúc thì mừng lắm. Hai người đàn bà một cũ một mới cứ thế làm quen rồi tâm sự với nhau suốt ngày.

Một năm trước, cả hai đang gõ gõ, khâu khâu ở xưởng thì Ngọc Thanh bảo: "Mình cưới đi!", tay vẫn đang khâu và đầu còn không ngẩng lên. Minh Cúc kể: "Em bật cười ha hả, rất khả ố".

"Tại sao? Em không tin à?"

"Không, em tin chứ. Lão ấy không bao giờ đem chuyện đó ra đùa. Nhưng em sướng quá, mà không biết phải biểu lộ như thế nào."

Tối hôm đó, Ngọc Thanh lại nhắn tin: "Mình cưới đi". Có lẽ anh sợ Minh Cúc nghĩ anh nói đùa.

Minh Cúc biết anh không đùa. Cô bảo cô vui đến chảy nước mắt. Vậy là anh chủ động hỏi cưới cô. Cũng có nghĩa anh sẵn sàng chấp nhận vất vả cùng cô chăm con gái Tú Minh. Nhưng chính cô lại không thể gật đầu.

"Lão ấy muốn có con lắm, em biết. Nhưng em không ích kỷ cho em và lão được. Tú Minh còn sống thì em không đi bước nữa được, không sinh thêm con được. Con bé đã quá thiệt thòi rồi, sao em có thể san sẻ thời gian cho một đứa con khác", Minh Cúc nói về lý do cô từ chối lời cầu hôn.

Một năm qua, anh vẫn đợi cô thay đổi ý định. Mẹ anh bảo anh, hai đứa cứ cưới đi rồi bà chăm Tú Minh cho mà đi làm. Mẹ cô thì thi thoảng lại nấu món gì thật ngon rồi gọi anh về nhà ăn cơm trưa. Cái nhà anh dùng làm xưởng anh tha về đầy gạch ngói, vật liệu xây dựng. Rảnh thì làm một tí cầu thang, một tí gác mái. Cứ đủng đỉnh tí một, vừa làm vừa chờ 1 cái gật đầu.

Dạo này Minh Cúc bận rộn hơn, nhưng nếu không đi xa Hà Nội thì cô vẫn vòng về xưởng ít nhất một lần trong ngày. Đôi khi chỉ là lấy đồ về nhà khâu đêm. Mình Ngọc Thanh cũng làm được nhưng cô bảo, cô muốn mỗi sản phẩm làm ra phải có bàn tay của cả hai người.

Còn ngày thường, họ cùng cặm cụi trong gian nhà cấp 4 loang lổ những vết sơn phóng túng nghịch ngợm và bừa bãi những túi tắm chai lọ đồ nghề quanh chiếc bàn gỗ lớn, rủ rỉ cả ngày chẳng hết chuyện. "Ai cũng bảo em cưới đi, nhưng như thế này cũng đang hạnh phúc lắm mà", Minh Cúc vừa nói vừa xuyên kim nắn nót từng mũi khâu trên cái túi da màu vàng bò. Đến đoạn gấp khúc khó quá, cô quẳng sang cho Ngọc Thanh xử lý. Buổi trưa mùa thu, cây mật gấu trong sân lặng lẽ rụng lá, con Mèo thi thoảng chạy ra chạy vào sủa vu vơ. Chỉ có tiếng cười ran của Minh Cúc là vẳng ra cái ngõ nhỏ vắng người.

Theo Bài viết: HH/ Ảnh: Xuân Quý/ Thiết kế: Hà Mĩ/Trí thức trẻ

Tags: Minh Cúc Về  |  Minh Cúc  |  Ngọc Thanh  |  Tú Minh  |  bạn gái  |  đầu tiên  |  con người  |  đứa con  |  đàn ông  |  Phú Quốc