Mùa hoa bỏ lại - Phần 2: Lựa chọn

Uất ức nghẹn ngào, Hà vùng vằng bỏ đi để mặc gã chồng ngoan cố đứng đờ đẫn giữa căn nhà thênh thang. Không cần biết mọi thứ sẽ đi đến đâu, Hà gọi ngay cho Duy đề nghị trong tiếng khóc: “Duy ở bên Hà đêm nay nhé!”...

Thứ 7 tuần tới là sinh nhật Quân. Cũng đã lâu căn nhà của đôi vợ chồng son cứ luôn im ắng, chẳng được thay đổi không khí nên nhân dịp này Hà muốn làm cái gì đó bất ngờ để cứu vãn tình cảm đang dần mờ nhạt trong cô. Ngẫm đi nghĩ lại, Hà không thể vì chút cảm xúc nhất thời mà mạo hiểm theo đuổi cuộc tình bấp bênh ấy.

Hà sắp xếp lại mọi thứ: một bữa tối lãng mạn với những thứ do tự tay cô chuẩn bị, một món quà ý nghĩa cùng cô vợ ngọt ngào và quyến rũ hơn socola. Cô chu đáo như thế, ông chồng nào mà không xiêu lòng. Hôm nay Hà sẽ dùng mọi cách để đánh thức niềm đam mê trong Quân - điều mà bấy lâu bị công việc che lấp. Nhất định sau lần này cô và anh sẽ có con.

Tất cả đều như dự tính. Đêm đến khi đôi vợ chồng trẻ chìm đắm trong men tình ngây ngất. Quân mê mệt và thích thú với sự thay đổi không ngờ của cô vợ vốn cổ điển. Đúng đến đoạn cao trào, như chợt nhớ ra điều gì, anh dừng lại trong sự hụt hẫng và khó hiểu của Hà. Quân chạy lại mở tủ quần áo lấy ra một thứ...

Thật không thể tin nổi, giữa bầu không khí thế này mà anh vẫn không quên “giữ gìn” cho vợ. Uất ức nghẹn ngào, Hà vùng vằng bỏ đi để mặc gã chồng ngoan cố đứng đờ đẫn giữa căn nhà thênh thang. Không cần biết mọi thứ sẽ đi đến đâu, Hà gọi ngay cho Duy đề nghị trong tiếng khóc: “Duy ở bên Hà đêm nay nhé!”.

Ảnh minh họa

Hà nằm gọn trong lòng Duy, hơi men còn chưa tan. Duy vuốt nhẹ từng lọn tóc trên má cô, thi thoảng hôn lên vầng trán nóng hổi, lên đôi mắt mọng nước. Anh nằm xuống dang đôi tay rắn chắc kéo Hà vào lồng ngực: “Kết thúc thứ hạnh phúc ảo ấy đi. Có anh ở bên em rồi”. Hình như đã lâu lắm rồi Hà mới có được giấc ngủ bình yên như đêm nay...

“Cô thèm có con đến mức phải tìm đến thằng nhân viên quèn kém tuổi mình cơ à?”, Quân nhìn Hà buông giọng khinh bỉ. Cô chẳng sợ sệt khảng khái đáp lại:Ly hôn đi!”. Quân trừng mắt: “Cô…!”. Hà vẫn kiên định. “Tôi mệt mỏi lắm rồi, tôi mệt khi phải đóng vai người vợ hoàn hảo của anh trong cuộc hôn nhân mà ngay từ khi bắt đầu đã là sai lầm. Giải thoát cho nhau đi!”.

Quân trợn trừng mắt nhìn vợ, tay anh nắm chặt đầy oán giận: “Không phải tôi đã cho cô bao nhiêu thứ sao? Tiền bạc, địa vị, danh vọng, cô còn muốn gì nữa?”. Hà gào khóc trong tuyệt vọng “Phải, anh cho tôi tất cả ngoại trừ hạnh phúc. Mọi thứ của anh giờ tôi trả anh hết!”. Và cuối cùng sau bao nhiêu năm cố gắng, cô đã quyết định chấm dứt cuộc sống của “con chim quý” bị nhốt trong lồng son.

Ảnh minh họa

Trong cơn mưa tầm tã, Hà lạc lõng giữa ngã tư đường. Hương hoa sữa cuối thu bỗng trở nên nồng nàn đến nhức nhối. Dòng người hối hả, họ mải miết tìm về chốn bình yên vậy mà chỉ mình cô lênh đênh vô định, chẳng có đích đến mà cũng chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.

Nếu ngày ấy Hà không gật đầu vội vã đồng ý làm cô dâu trong đám cưới xa hoa của một anh chàng đầy đủ điều kiện vật chất là Quân... Nếu ngày ấy cô không vì tổn thương mà vơ đại một tấm chồng cho xong cuộc đời... Nếu ngày ấy…

Biết bao chữ “nếu như” chất chứa trong tâm trí Hà. Tưởng chừng đã từng có tất cả vậy mà giờ này cô lại trắng tay. Có những sai lầm liệu còn có thể sửa chữa?

Hả mải miết giữa những suy tư dằn vặt mà không biết rằng mình cô đang trở nên kì lạ giữa con phố không ngớt mưa. Bỗng từ đâu một bàn tay lớn đặt lên vai Hà làm cô bừng tỉnh. Là Duy, anh luôn xuất hiện khi Hà cần nhất, cô lao vào lòng Duy thổn thức. Phải chăng đây chính là nơi giúp cô gái mỏng manh hàn gắn những vết thương lòng, phải chăng bờ vai ấy là bến bờ hạnh phúc?

(Còn tiếp)

Theo Hừng Đông / Trí Thức Trẻ

Tags: sai lầm  |  chấm dứt  |  cố gắng  |  dòng người  |  hoa sữa