Những mẩu chuyện khiến ngày khai trường trở thành 'memorial day' đốn tim chúng mình

Ngày đầu tiên ở trường đại học, một mình giữa biển người xa lạ, tự nhiên bật khóc ngon lành. Lúc đó chỉ có một ước muốn duy nhất là lại được trông thấy chiếc xe đạp màu xanh và dáng người gầy gò...

1. Ngày xưa đọc trong sách giáo khoa thấy viết là: 'Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc' Thế quái mà khai giảng năm lớp 12, mưa như Ngưu Lang chia tay Chức Nữ, chẳng thấy mây bàng bạc trôi lững lờ ở đâu, chỉ có bầu trời thâm sì như da Bao Chưởng.

Ảnh minh họa 

Ảnh minh họa

Nguyên một lễ chào cờ diễn ra dưới mưa, đám trò nhỏ bên dưới túm tụm che ô, mà ở phía hội trường, thầy hiệu trưởng vẫn hăng say phát biểu.

Bên dưới nháo nhác bao nhiêu, thầy càng bình tĩnh bấy nhiêu, giọng nói vẫn lúc trầm lúc bổng. Sực nhận ra, cả người thầy sắp ướt nhẹp.

Thế là chẳng kịp nghĩ ngợi nhiều, vội mượn chiếc ô của nhỏ bạn gần đó, chạy lên che cho thầy. Một thầy, một trò, đứng hiên ngang dưới chiếc ô hồng choé loẹ.

Lúc xong xuôi, thầy quay lại, vỗ vai mình: ' Cảm ơn chàng trai! Ở phía kia còn có mấy bạn nữ chưa có ô, em chạy lại che cho các bạn.

Đừng để các bạn bị ướt nhé!' Rồi thầy lại lặng lẽ đầu trần đội mưa đi về phía văn phòng.

Chẳng hiểu vì sao lúc đấy, mình lại đứng lặng rất lâu chỉ để nhìn hút theo bóng thầy. Mãi tận sau này, mình vẫn không thể quên dáng người quắc thước và giọng nói ấm áp của thầy hiệu trưởng dưới cơn mưa năm đó…

2. Bố mẹ li dị, từ bé sống với ông bà nội. Từ tiểu học đến cấp hai, ngày khai giảng năm nào, bà cũng phân công ông đưa đi.

Ông hào hứng lắm, gặp ai cũng tay bắt mặt mừng, nói cười huyên thuyên như thể ông mới là học sinh đi học.

Lên cấp ba, cảm thấy có chút xấu hổ với đám bạn, nghĩ thế nào, mình cả gan làm giả thông báo, lùi lịch khai giảng sang ngày khác để ông nội khỏi đến tham dự.

Nói xong cũng quên béng, trong khi ông lại tin và nhớ như in! Cái ngày mà cả trường chẳng ai có mặt, một mình ông nội rộn ràng khăn áo, đạp xe đến cổng trường.

Ông nội đạp xe đến đó, rồi lại lầm lũi đạp xe ra về. Ông về mà không trách mình nửa câu, nhưng kể từ ngày ấy, ông không bao giờ theo mình đi khai giảng nữa..

Nhiều năm sau, ông nội mất…

Ảnh minh họa 

Ảnh minh họa

Ngày đầu tiên ở trường đại học, một mình giữa biển người xa lạ, tự nhiên bật khóc ngon lành.

Lúc đó chỉ có một ước muốn duy nhất là lại được trông thấy chiếc xe đạp màu xanh và dáng người gầy gò quen thuộc của ông trước cổng trường rộng mở…

3. Khai giảng kinh khủng nhất của cuộc đời là năm lớp ba. Mẹ đi công tác đột xuất nên bàn giao 'tiểu công chúa' là mình cho bố.

Theo kịch bản vạch ra, mình sẽ diện một cái váy hồng, buộc hai chỏm tóc hai bên thật xinh, má quết thêm tí phấn hồng cho giống công chúa.

Ảnh minh họa 

Ảnh minh họa

Vấn đề là những việc hứa hẹn đó hoàn toàn nằm ngoài khả năng của bố và…thời tiết! Từ sáng sớm, trời đã mưa như trút.

Bộ váy hồng rõ xinh bị ướt lướt thướt nên bố nhanh trí đổi gu thời trang cho mình thành quần đùi chấm bi kết hợp style tóc búi củ tỏi.

Hai bố con làm nguyên một bộ tông xoẹt tông quần đùi đi khai giảng.

Nhưng ra tới lớp, lại thấy bạn nào cũng được mẹ mặc váy rất xinh. Lúc chụp ảnh, tủi thân quá nên cô giáo nói thế nào cũng không đứng vào hàng.

Bố thương con gái, chạy khắp nơi, tìm mua hẳn một chùm bóng bay to đùng, buộc vào hai bên giầy xinh xinh.

Thế là bóng bay che hết quần đùi, phút chốc, mình biến thành công chúa bong bóng.

Sau này xem lại, mới để ý góc trái tấm hình. Ở đó, bố đứng khum chân, cố giấu đi chiếc quần đùi cộc ngủn. Chẳng bận tâm máy ảnh phía nào, ánh mắt âu yếm của bố rõ ràng chỉ nhìn hoài về phía 'tiểu công chúa' đang cười thật xinh bên chùm bóng…

4. Nhà có hai anh em cách nhau chừng vài tuổi. Dịp khai giảng, mẹ mua hai chiếc áo trắng mới tinh để hai thằng có áo diện tới trường.

Nghịch ngợm thế nào, lỡ tay làm dây vết mực to đùng lên mặt áo, thế là lăn ra khóc.

Anh Hai thương quá, dỗ mình nín còn hứa nhường chiếc áo trắng chưa lem mực cho mình. Chiếc áo còn lại được mang đi giặt mà chà kiểu gì vết bẩn cũng không sạch.

Ảnh minh họa 

Ảnh minh họa

Sau cái khai giảng năm đó, trong album ảnh gia đình có lưu lại hai tấm hình kỉ niệm độc nhất vô nhị. Một tấm chụp lại thằng mình, áo mới tinh tươm mà mặt mũi vẫn méo xệch, mắt ngân ngấn nước vì bị tụi bạn trêu 'Mặc áo của ai mà rộng thùng thình như bao tải!'. 

Tấm còn lại, chụp anh Hai mặc một chiếc áo chật, bó nút cả người, lại còn lem mực tè le. Thế mà kì lạ làm sao, anh Hai vẫn cười rạng rỡ…

5. Ba má bận bù đầu với chuyện kinh doanh, năm nào khai giảng cũng toàn giao phó mình cho chú tài xế đưa đi, đón về.

Thấy thằng Tũn, thằng Tâm có ba mẹ đưa đi khai giảng cùng mà ham, năm nay quyết chí thay đổi cục diện.

Cả tối cứ đứng lên, ngồi xuống, hồi hộp không yên, thập thò một lúc, mới dám thỏ thẻ: 'Ba ơi ba, mai ba má đi khai giảng cùng con nhé!'

Ba ngẩn người ra một lát rồi trừng mắt: 'Mi có biết tau bận thế nào không?' Lại thêm má gần đó nạt: 'Lớn rồi tự đi thôi, có chú Tám lái xe đưa rước tận nơi rồi còn muốn gì nữa!' Ba má chỉ nói thế mà thấy cổ họng ứ lên nghèn nghẹn, quay lưng chạy tọt lên phòng.

Ảnh minh họa 

Ảnh minh họa

Hôm sau, không thèm đi cùng chú Tám, vẫn còn giận dỗi nên phăng phăng tự cuốc bộ đến trường.

Đến cổng, thở không ra hơi, bỗng có bàn tay ụ thù nu ở đâu đập một đập vào vai đau điếng: 'Cha mày, đi mà không nói với ba câu nào!' Chưa kịp hoàn hồn, lại thêm giọng má ở đâu đế vào dóng diết: 'Ôi cái thằng, đi khai giảng mà ăn mặc như con nhà đồng nát! Lại má coi áo sống sao lại xộc xệch thế này?' Chẳng cả nhấc nổi chân lên nữa, sống mũi lại cay cay hồi nào rồi…

6. Hồi năm nhất Đại học, đi khai giảng, say nắng một con nhỏ có nụ cười thật hiền bàn trên. Buổi gặp mặt đầu tiên, đầu tư hẳn 10 phong kẹo đút lót đám bạn gái xung quanh con nhỏ đó, chỉ để đổi lấy vị trí ngồi gần 'người đẹp'.

Ai dè, chưa kịp ho he chào hỏi câu nào, bỗng nhiên con nhỏ đổi ý, chạy biến xuống bàn dưới cùng ngồi. Thế là trong phút chốc mất toi 10 phong kẹo mà chẳng được tác dụng gì!

Ảnh minh họa 

Ảnh minh họa

Sau này mỗi lần kể lại chuyện đó cho vợ mình nghe, vợ mình toàn chép miệng: 'Đúng là phí của mà! Giá kể lúc đấy cứ mạnh dạn giao nộp cho chị đây cả 10 phong kẹo, có phải rút ngắn thời gian cưa cẩm rồi không?'

7. Bố mình bảo là bố mình bị say nắng mẹ mình vào đúng hôm khai giảng năm lớp 10.

Rồi thích mẹ suốt những năm phổ thông, nhưng học xong Đại học mới đủ can đảm thổ lộ. Mẹ mình bảo 'Đúng là Điêu! Năm đó ông thích cái Vân Anh bàn trên cơ mà.

Ảnh minh họa 

Ảnh minh họa

Ông còn nhờ tôi mua bánh mì rồi mang đi cho nó!' Bố mình nói không phải, mẹ mình lại gạt đi.

Mỗi lần như thế, câu chuyện ngày tựu trường nhà mình rôm rả lắm, nhị vị phụ huynh hình như quên phắt mất 'ngày mai là ngày tựu trường của ai' rồi!

Theo Hoàng Anh/Đất Việt Link Gốc:           Copy Link
http://gioitre.baodatviet.vn/nhung-mau-chuyen-khien-ngay-khai-truong-tro-thanh-memorial-day-don-tim-chung-minh-news-1317853.html

Tags: ngày tựu trường  |  khai giảng năm học mới  |  tuổi học trò

Video bạn có thể quan tâm

Học sinh bám sào tre vượt suối đến trường