Thâm cung bí sử (167 - 2): Thế nào là mồ yên mả đẹp?

Mong ước của người chết là được mồ yên mả đẹp. Nhưng mồ an táng đắp như thế nào? Mồ cải táng đắp như thế nào? Người làm nghề hộ tử phải biết.

“Mồ an táng mà đắp hình tròn là sai rồi. Họ mới về đất thôi nên phải đắp hình vuông. Còn khi cải táng thì họ đã siêu thoát về trời rồi nên mồ phải đắp hình tròn, trời tròn đất vuông mà. Bây giờ người ta làm ngược lại, mồ an táng đắp hình tròn, khi cải táng lại xây hình vuông. Xây vuông cũng được, nhưng phải có một lỗ tròn ở giữa mộ. Sau 3 năm tôi làm đội trưởng đội quản trang, mọi việc tang ma rất quy củ, đúng phong tục 100%. Dân thị xã rất tin tôi. Hễ có người chết là họ lại gọi tôi đến nhà lo giúp mọi việc. Tất nhiên là có phong bì, mình không cầm thì họ không yên tâm. Nhưng với nhà nghèo thì tôi không nhận phong bì. Bố chết mà chồng thì chạy xe ôm, vợ thì ốm quặt quẹo mình sao nỡ cầm phong bì. “Thôi. Tôi sẽ lo chu tất. Cứ yên tâm. Song việc cho đội quản trang một lạng chè và một cây thuốc lá là được rồi”. Với nhà nghèo tôi nói như vậy. Nghĩa tử là nghĩa tận. Công việc của người hộ tử là phải lo thật chu tất cho tới khi mồ yên mả đẹp, không phân biệt chức tước, giàu nghèo, phong bì dày hay mỏng.

Lại có những người tầm tử lộ rất kỹ tính. Có một cụ già hơn 70 tuổi mời thầy địa lý đến nghĩa trang xem đất cát rất kỹ. Nghĩa trang của thị xã chỉ có 600 cái huyệt thôi. Theo quy định mỗi người sau khi an táng tối đa là 5 năm, gia đình phải cải táng và cái huyệt đó lại được dùng cho người chết sau. Nếu gia đình không cải táng thì chúng tôi cũng tự cải táng, nếu không thì lấy đất đâu để an táng cho người chết. Vậy mà ông già đó đã cùng thầy địa lý đi xem hết cả 600 cái huyệt. Cuối cùng thì thầy địa lý cũng tìm được một cái hố vừa ý. Cụ già bảo tôi: “Để dành cho tôi cái huyệt này nhé. Trước khi chết cũng phải nghĩ đến con cháu. Chỗ đất này tốt, con cháu tôi sẽ phát cả tài lộc lẫn quan lộc”. “Cụ làm thế là gây khó cho chúng tôi. Không mấy ngày trong thị xã không có người chết. Nếu ai cũng xí phần trước như thế này thì chúng tôi lấy đất đâu để an táng cho những người khác”. Nhưng ông già nhất định không đổi ý, cứ kỳ kèo mãi, lại còn đưa cho đội quản trang một cái phong bì dày. Rất nhiều người đã nằm vào cái huyệt mà cụ già kia xí phần rồi nhưng con cháu có ai làm tướng, làm Bộ trưởng đâu. Người gần đây nhất được hưởng lộc từ phần mộ đó chỉ mới làm tới chức Phó phòng hành chính”, ông Trung kể.

Ông Trung kể tiếp: “Điều thứ hai tôi phải học là những kiến thức về giải phẫu. Phải biết con người có bao nhiêu khớp xương thì khi bốc mộ cho người ta mới không bị sót xương chứ. Hay sót nhất là đốt ngón tay, ngón chân. Nếu mình nhặt sót một đốt xương là có lỗi với người chết. Có lỗi với người sống còn chuộc lỗi, xin lỗi được, còn có lỗi với người chết thì chuộc lỗi, xin lỗi bằng cách nào? Trường hợp khó khăn nhất là khi tôi bốc mộ cho người bị án tử hình. Anh ta đầu độc vợ để cưới cô bồ trẻ. Người em vợ đâm đơn kiện. Pháp y làm việc và phát hiện người vợ bị đầu độc. Tòa tuyên anh chồng án tử hình. Xác anh này được chôn ở nghĩa trang chúng tôi nhưng quá 5 năm cũng không thấy người nhà đến lo cải táng và chúng tôi phải làm việc này. Khi xếp xương vào tiểu sành, tôi thấy thiếu một cái xương sườn, tìm mãi vẫn không thấy. Thì ra một cái xương sườn đã bị đạn bắn nát khi thi hành án.

(Còn nữa)

Theo Khánh Hoàng/Gia đình & Xã hội

Tags: thâm cung bí sử  |  mồ yên mả đẹp