Top 100 chuyện kì bí không thể lý giải (P4): Thảm án tại đèo Dyatlov

Đoàn cứu hộ tìm thấy các thi thể rải rác khắp nơi, không một vết thương ngoài da ngoại trừ một phụ nữ bị mất lưỡi.

Câu chuyện đáng sợ hơn cả truyện kinh dị

 

Đoàn dã ngoại của Dyatlov trước khi khởi hành

Ngày 02/02/1959, một đoàn gồm 9 người có kinh nghiệm trong môn trượt tuyết dã ngoại đã chết trong một hoàn cảnh vô cùng kỳ lạ và có phần đáng sợ. Khi đó, mục đích của đoàn dã ngoại này là tới được đỉnh núi Otorten, một ngọn núi nằm cách đó khoảng gần 11 km.

Những ‘phượt thủ' xấu số đó đã không bao giờ đến được đích của chuyến đi. Một thông tin bên lề khiến không ít người sau này phải rùng mình đó là tên của đỉnh núi, từ ‘Otorten' dịch từ tiếng Mansi (ngôn ngữ của người dân bản địa khu vực đó) có nghĩa là ‘núi của những người đàn ông đã chết'.

Các ‘phượt thủ' xấu số

Chuyến dã ngoại được khởi xướng bởi một người đàn ông 23 tuổi tên là Igor Dyatlov (đoạn đèo bí ẩn kia về sau được đặt tên theo tên người đàn ông này). Cả đoàn có 10 người tham gia bao gồm 8 người đàn ông và 2 phụ nữ.

Họ đều là sinh viên của Viện Bách khoa Ural, ngôi trường mà cựu Tổng thống Nga Boris Yeltsin từng học.

 

Hình ảnh sau cùng của đoàn 'phượt thủ' xấu số

Sáng ngày 27/01/1959, sau khi hoàn thành những việc cuối cùng ở Vizhai (nằm ở phía Bắc của khu vực) cả nhóm tập kết để chuẩn bị lên đường.

Ngày 28/01/1959, một thành viên của đoàn là Yuri Yudin đột nhiên ngã bệnh và buộc phải quay trở về. Khi đó không ai ngờ rằng, vận rủi của Yuri đã biến anh ta thành người sống sót duy nhất của đoàn dã ngoại.

Người ta tìm thấy nhật ký hành trình của cả đoàn có ghi rõ: cả nhóm bắt đầu leo núi từ ngày 31/1. Sang tới ngày hôm sau, 01/02/1959, cả đoàn đã có mặt tại đèo Kholat Syakhl (sau này đổi tên thành đèo Dyatlov sau khi vụ việc xảy ra).

Kế hoạch của đoàn dã ngoại là vượt qua con đèo này rồi tới nghỉ ở phía bên kia con đèo, nơi họ đã dựng sẵn trại tại đó. Lúc này thời tiết bỗng trở nên tồi tệ hơn, một cơn bão tuyết kéo tới khiến cho cả đoàn bị mất phương hướng do tầm nhìn bị hạn chế.

Trong quá trình dò dẫm đi tới, cả nhóm phát hiện ra rằng họ đã leo lên gần tới đỉnh đèo. Vì thế họ quyết định sẽ đến cắm trại vào ngày hôm sau. Nhưng họ đã không bao giờ làm được việc đó.

Cuộc tìm kiếm kinh hoàng

Khởi nguồn của cuộc tìm kiếm bắt đầu bằng việc Câu lạc bộ thể thao nhận được điện tín của Igor Dyatlov gửi đi trước khi khởi hành rằng đúng ngày 12/02/1959 họ sẽ có mặt tại Câu lạc bộ ngay sau khi về tới Vizhai.

Nhưng qua ngày 12/02 mà người ta vẫn không liên lạc được với các thành viên của đoàn dã ngoại.

Hầu hết mọi người đều nhận được báo động khá trễ bởi vì đây không phải là trường hợp thường xảy ra và đặc biệt hơn cả là cả 9 người trong nhóm đều là những ‘phượt thủ' dày dạn kinh nghiệm lúc bấy giờ. Gia đình của các nạn nhân càng ngày càng tỏ ra sốt ruột trong những ngày sau đó.

Tới ngày 20/02, Viện Bách khoa Ural đã thành lập 1 đoàn cứu hộ gồm cả sinh viên và giảng viên tiến hành tìm kiếm theo lộ trình mà đoàn đã đi nhưng không đạt được kết quả.

Cuối cùng, cả cảnh sát và quân đội đã được huy động để thành lập một đội cứu hộ chuyên nghiệp và quy mô để tìm kiếm 9 người mất tích kia.

Ngày 26/2/1959, manh mối đã được tìm ra. Lực lượng cứu hộ phát hiện ra khu trại bị tàn phá với những túp lều vải vẫn đứng vững nhưng bị xé toang từ trong ra ngoài.

 

Khu lều trại tan hoang sau tai nạn

Một số thi thể của đoàn dã ngoại được tìm thấy rải rác trên sườn đèo. Số khác thì được tìm thấy ở gần đó, trong một khe núi và bị tuyết vùi lấp.

Một số thành viên đoàn dã ngoại được tìm thấy trong tình trạng mặc trên mình những mảnh vụn quần áo của những người khác đã bị chết trước đó.

Trên một số thi thể người ta đo được có liều lượng ô nhiễm phóng xạ ở mức cao trên quần áo của họ.

Cơ thể của họ không có dấu hiệu của các vết thương nhưng một thành viên nữ trong đoàn thì lại bị mất lưỡi.

Khám nghiệm tử thi cho thấy một vài người trong số họ đã bị trọng thương trước khi chết bởi một lực va đập cực lớn, tương đương với cú tông của một chiếc xe hơi. Các thành viên còn lại của đoàn thì bị chết vì lạnh cóng.

Những giả thuyết về vụ tai nạn thảm khốc

Giả thuyết ban đầu được nêu ra đó là các thành viên của đoàn dã ngoại là nạn nhân của bộ tộc Mansi hoặc các bộ tộc khác quanh đó.

Tuy nhiên, bộ tộc Mansi vốn được biết tới là những con người nổi tiếng hiền lành, hiếu khách và yêu chuộng hòa bình. Họ chưa từng tấn công du khách và cũng không có lý do gì để tấn công đoàn dã ngoại.

Thêm vào đó, người ta cũng không tìm thấy chứng cứ, dấu vết của bất cứ ai tới gần lều. Không có dấu chân của bất kỳ ai ngoại trừ chính những thành viên của đoàn dã ngoại được tìm thấy ở xung quanh khu trại.

Một giả thuyết khác là sự tấn công của các động vật hoang dã. Tuy nhiên giả thuyết này cũng không đứng vững vì tại sao cả nhóm từ bỏ sự an toàn tương đối trong các lều trại để chạy trốn ra ngoài?

 

Những thi thể được tìm thấy trong tình trạng kì quặc

Giả thuyết gió mạnh. Phải chăng có một người đi ra ngoài và bị gió mạnh thổi bay mất khiến cho các thành viên khác phải rời khỏi khu trại để tìm kiếm? Điều này cũng khó có thể xảy ra với một nhóm đông người và có nhiều kinh nghiệm như họ. Và nếu thực sự là gió mạnh thì những căn lều kia cũng sẽ bị thổi bay mất?

Giả thuyết một vụ lở tuyết. Khu vực đó không phải là địa hình điển hình của các trận lở tuyết và khi tuyết lở thì những căn lều cũng không thể vẫn trong tình trạng buộc dây vào cọc như vậy. Tuyết lở có thể khiến cho bên trong lều bị rách nhưng cũng không thể khiến cho quần áo của đoàn dã ngoại cũng bị rách bươm như thế.

Giả thuyết về một vụ thử nghiệm vũ khí bí mật. Không có kế hoạch thử vũ khí ở thời điểm đó được xác định. Trong trường hợp nếu có việc thử vũ khí thì phóng xạ phải được phát tán trên cơ thể và quần áo của toàn bộ các thành viên trong đoàn chứ không phải chỉ trên một vài người.

Vụ án này đã chính thức khép lại vào giữa năm 1959. Các thông tin được lưu trữ bí mật nhưng một vài bản sao đã bị tiết lộ vào hơn 30 năm sau đó.

Các kết luận về sự biến mất một cách bí ẩn của đoàn dã ngoại được cho rằng do ‘một lực hấp dẫn không rõ' gây ra.

Những suy đoán sau cùng

Một nhà báo có tên là Yuri Yarovoi đã viết nên một câu chuyện giả tưởng lấy cảm hứng từ sự cố trên dèo Dyatlov. Cuốn sách được xuất bản năm 1967 và được xếp hạng cao nhất về độ phức tạp trong những tình tiết nội dung.

Yaravoi đã nghiên cứu khá kỹ cho cuốn tiểu thuyết này và đã muốn xuất bản từ trước đó nhưng bị các nhà xuất bản từ chối do bị kiểm duyệt.

Yaravoi chết vào năm 1980 và tất cả những nghiên cứu của ông cũng theo đó biến mất. Trong đó đáng chú ý nhất là chi tiết ông đã tuyên bố tìm thấy bằng chứng về hoạt động của người ngoài hành tinh trong khu vực đó tại thời điểm xảy ra vụ việc.

Lev Ivanov là một trong những quan chức cảnh sát lãnh đạo điều tra vụ việc này. Trước đó ông ta cũng đã công bố một báo cáo vào năm 1990 rằng ông đã nhận được thông báo về các hình cầu phát sáng kỳ lạ trên bầu trời trong thời gian xảy ra sự việc.

Phải chăng đó có thể là bằng chứng chỉ ra rằng: Người ngoài hành tinh đã gây ra vụ án thương tâm trên?

>>> Xem thêm: Top 100 chuyện kì bí không thể lý giải (P3): Bí mật đầy hoang mang của nhà khoa học trẻ

Theo Minh Vĩnh Khanh/Đất Việt tổng hợp

Tags: Top 100  |  chuyện kì bí  |  không thể lý giải  |  Dyatlov  |  NetNews  |  mất tích  |  cứu hộ

Video bạn có thể quan tâm

Sinh vật giống người bí ẩn đi giữa sa mạc vắng