Về thăm nhà bạn trai mới với hi vọng đi bước nữa, tôi bỗng chết lặng khi nhìn thấy người đàn ông ngồi sau cánh cửa

Tại sao tình cảnh éo le này lại xảy đến với tôi cơ chứ?

Tôi là một người phụ nữ mới chạm ngưỡng 40 mùa xuân nhưng đã có con trai 22 tuổi. Nói như vậy hẳn ai cũng biết tôi sinh con từ năm 18 - cái tuổi thanh xuân đẹp nhất đời người. Thực ra, ngày đó vì một chút lầm lỡ vượt quá giới hạn mà đã xảy ra sự cố bất đắc dĩ. Cha của con tôi là một tiền bối hơn tôi 2 tuổi. Vì yêu nhau và bởi sự động chạm, tò mò tuổi mới lớn trong những giờ học gia sư nên tôi lên chức mẹ khi còn quá trẻ. Cả anh ấy cũng thế.

Ngày đó, trong khi gia đình anh nhất quyết bắt tôi bỏ đứa bé thì bố mẹ tôi lại mong dù có chuyện gì xảy ra cũng không để tôi làm chuyện thất đức. Cuối cùng, vì bố mẹ tôi quá cương quyết và có gây sức ép nên hai bên quyết định đi đến đám cưới. Và cuộc hôn nhân của nàng 18 - chàng 20 diễn ra như vậy đấy.

Nền tảng của cuộc hôn nhân gia đình tôi không xuất phát từ tình yêu hay môn đăng hộ đối mà chỉ có duy nhất sợi dây gắn kết là đứa trẻ. Những năm sau kết hôn, tôi bận bịu nuôi con khôn lớn còn anh thì tiếp tục hoàn thành giấc mơ nơi giảng đường Đại học. Sự chênh lệch bắt đầu rõ ràng hơn. Bởi lẽ tôi dù còn trẻ nhưng sự lo toan, già dặn hằn lên trên gương mặt. Ngược lại, chồng tôi vẫn cứ bay bổng với ước mơ thời thanh xuân. Mâu thuẫn, cãi vã ngày một xảy ra nhiều hơn.

Và như một kết cục đã định trước, chúng tôi ly hôn. Bố mẹ tôi căm thù chàng rể này, vả lại cho rằng anh ta còn trẻ, còn cả chặng đường dài phía trước nên nhắn nhủ với tôi hãy giành lấy quyền nuôi con. Quả thật, quyết định này cũng được xem như bước ngoặt khá lớn.

Ảnh minh họa.

Thật may sao, với bản năng của một người mẹ, càng ngày tôi lại thêm yêu thương con trai mình hơn. Tôi bắt đầu thi lại Đại học, đỗ một trường danh tiếng và chăm chỉ không bỏ dở giữa chừng với hi vọng mai sau đem lại tương lai tươi sáng cho con mình. Từng bước từng bước một, tôi cố gắng mỗi ngày và cuối cùng cũng đạt được một vài thành tựu nhất định.

Thấm thoắt chục năm trôi qua, rồi lại hai chục năm. Giờ đây con trai tôi đã lớn và chuẩn bị tốt nghiệp Đại học. Những năm vừa rồi, bạn bè và họ hàng tôi bảo giờ con trai đã khôn lớn cũng là lúc tôi nên tính tới chuyện đi bước nữa. Thực ra, trong khoảng thời gian sau khi ly hôn chồng đến bây giờ, tôi đã trải qua nhiều mối tình nhưng chẳng đi đến đâu.

Lúc thì đối phương chê bai tôi đã có một con, khi thì lại vấp phải sự phản đối phía bố mẹ anh ấy. Và hơn cả là tôi thấy bản thân mình chưa sẵn sàng, chưa vượt qua được vết xe đổ của cuộc hôn nhân đầu đời cũng như còn vướng bận nhiều chuyện con cái. Giờ đây tôi đặt con trai mình lên làm ưu tiên hàng đầu, mọi thứ tôi hoàn toàn có thể hi sinh cho con.

Lại nói về con trai, khoảng thời gian gần đây tôi mới biết một bí mật của nó. Hóa ra con trai tôi là người đồng tính. Trong một lần dọn dẹp phòng, tôi đã phát hiện ra bức ảnh con trai đang hôn người yêu để trong ngăn bàn. Có lẽ con trai tôi sợ công khai sẽ bị chửi mắng nên phải giữ kín. Tuy nhiên là một người mẹ, tôi hiểu cho con và như đã nói, dù con thế nào tôi cũng vẫn ủng hộ. Tôi trực tiếp chủ động nói hết điều mình đã phát hiện. Dù ban đầu tôi khá sốc song vì hai mẹ con tâm sự thật lòng với nhau nên mọi nút thắt đều được hóa giải.

Ảnh minh họa.

Qua chuyện phát hiện con là người đồng tính, tôi thấy nó thật sự đã trưởng thành và yên tâm phần nào trong lòng. Bỗng dưng tôi lại muốn ích kỷ nghĩ cho hạnh phúc cá nhân nhiều hơn. Đúng lúc bản thân thấy cô đơn nhất thì cũng là khi người đàn ông hơn tôi 5 tuổi xuất hiện. Anh cũng có cùng cảnh ngộ giống tôi: Lấy vợ sớm, đã ly dị và đang nuôi một người con trai vừa mới vào Đại học.

Quả thực ngay từ lần đầu gặp anh, tôi đã mê mệt với vẻ ngoài phong độ, lịch lãm ấy. Thời thanh xuân như ùa về chan chứa, tôi giống như một cái cây thiếu nước lâu ngày bỗng được tắm bởi cơn mưa rào vậy. Trong suốt quá trình tìm hiểu nhau, tôi và anh cảm nhận như đối phương chính là định mệnh của mình. Chúng tôi không quan tâm gia cảnh của nhau mà chỉ tập trung vào tâm hồn, tính cách mà thôi.

Yêu nhau đến nửa năm trời, tôi và anh mới chỉ đi ăn, đi du lịch, đi chơi gần xa với thậm chí là đi xem phim với nhau chứ bản thân tôi chưa có cơ hội được đến nhà anh. Và thời khắc quan trọng ấy cũng đến. Anh bảo cả hai chúng tôi đều không còn trẻ nữa, cũng nên tính chuyện đi bước nữa. Trước tiên, anh muốn tôi về nhà anh ra mắt con trai và bố mẹ. Để tôi đỡ lo lắng, anh ấy còn nhấn mạnh đã nói chuyện có người yêu với cả gia đình và không ai phản đối gì.

Ảnh minh họa.

Hôm ấy, tôi ăn diện trẻ trung, trang điểm nhã nhặn và chuẩn bị một tâm thế hứng khởi đến nhà 'bạn trai' U45. Những tưởng mọi chuyện sẽ diễn ra thuận lợi suôn sẻ, nào ngờ chính tôi phải bần thần khi thấy người đàn ông ngồi sau cánh cửa. Đó là con trai anh. Nhưng điều đáng nói hơn cậu bé ấy chính là người yêu hiện tại của con trai tôi!

Từ khi biết chuyện con trai mình là người đồng tính, thằng bé cũng khoe luôn với tôi bạn trai của nó. Hai đứa trẻ thi thoảng về nhà tôi cùng nấu ăn rất tình cảm. Đến chính con trai người yêu tôi cũng phải ngỡ ngàng khi biết tôi đang quen bố nó. Tôi và thằng bé ấy nhìn nhau không nói nên lời nhưng phải tỏ ra bình thường vì có lẽ bí mật này chưa ai biết cả.

Giờ tôi phải làm sao đây mọi người ơi... Oan nghiệt và éo le quá! Nếu giờ cứ tiếp tục mối quan hệ này, thì hai thằng bé sẽ trở thành anh em, đồng nghĩa với việc chúng không yêu nhau được nữa... Tôi nghĩ cho con trai mình, nhưng cũng một phần lo về người yêu của tôi. Anh mà biết chuyện chắc chắn cũng sẽ khó mà đứng yên nổi...

Theo M.B/Pháp luật & bạn đọc Link Gốc:           Copy Link
http://phapluatbandoc.giadinh.net.vn/ve-tham-nha-ban-trai-moi-voi-hi-vong-di-buoc-nua-toi-bong-chet-lang-khi-nhin-thay-nguoi-dan-ong-ngoi-sau-canh-cua-162200910222934618.htm

Tags: Người đàn ông  |  Tuổi thanh xuân  |  hôn nhân gia đình  |  Thời thanh xuân  |  Quyền nuôi con  |  Người đồng tính  |  Hai mẹ con  |  Người con trai  |  Người yêu hiện tại  |  hai đứa trẻ