Vừa đi rút tiền trợ cấp thất nghiệp về mẹ chồng đã chặn cổng xin khéo, tôi ức quá nói vài câu lại khiến bà không dám nhận

Từ phía xa, tôi đã thấy bóng dáng mẹ chồng đứng chờ, tôi đoán trước chẳng có gì tốt đẹp... Quả nhiên, khi tôi vừa cất tiếng chào thì bà đã xin khéo số tiền tôi vừa nhận được.

Tôi và Khang đều không phải con người tham vọng. Khi xưa, hai vợ chồng cùng làm trên Hà Nội, công nhân kho thôi nhưng mức lương khá ổn. Nhưng khi cưới nhau, chúng tôi quyết định sẽ về quê, trồng rau, nuôi cá, an phận, không bon chen.

Tuy nhiên, vợ chồng tôi lại khổ sở vì mẹ chồng nghiện cờ bạc, chỉ lo cho cô con gái út lúc nào cũng hạch sách, kiếm chuyện. Dù chúng tôi đã ra ở riêng nhưng ngày nào bà cũng qua nói là thăm nom, xem xét chứ thực ra là xem có gì lấy được thì lấy về, từ mớ rau, con cá cho tới mấy đồ to to như chai rượu thuốc, củ nhân sâm...

Còn nhớ hồi đầu tôi mới về làm dâu, tôi dậy rất sớm mới mua được mớ thịt ba chỉ tươi, ngon. Tôi để ở giỏ xe, chạy vào nhà lôi đồ trong máy giặt ra phơi, xong xuôi ra định làm thịt luôn thì chả thấy đâu. Ngó nghiêng khắp nơi vẫn không tìm được, tôi còn phóng xe ra phố hỏi lại bà bán thịt xem có quên ở đó không.

Khi tôi thất thểu quay về thì hàng xóm mới bảo:

- Cái Mai nay chu đáo thế, sáng sớm đã dậy đi mua mớ thịt ngon cho mẹ chồng rồi.

Lúc này, tôi mới ngớ người ra. Bà hàng xóm vẫn tíu tít kể thêm:

- Nãy thấy mẹ cháu từ đó đi ra, hí hửng cầm túi thịt về thây.

Tôi bực quá, chẳng buồn giữ cho mẹ chồng nữa, làu bàu:

- Cháu nào có cho, còn chả biết bà lấy lúc nào nên mới chạy ra phố hỏi cô bán thịt đây.

Nhưng chẳng ngờ, vì câu nói đó mà hàng xóm kháo nhau, chê trách mẹ chồng tôi. Cuối cùng, tới tai bà thì bà lồng lộn lên, sang tận nhà tôi mắng chửi. Nào thì tao ăn của mày được miếng nào, mày để xe, tao sợ hỏng định cất đi cho. Cổng ngõ thì tuềnh toàng, không chịu đóng lại, mẹ tới sân gọi không thấy ai thưa. Thế mà lại đi rêu rao với xóm làng là mẹ lấy trộm túi thịt...

Mẹ chồng tôi còn nói dài, tôi không cãi được câu nào mặc dù mọi điều bà nói đều không đúng. Sau lần đó, tôi cũng rút kinh nghiệm là có chuyện gì thì thôi, cố mà nhịn cho êm ấm cửa nhà.

Nhưng có vẻ tôi càng nhịn, mẹ chồng lại càng lấn lướt con dâu. Việc lấy đồ còn tái diễn nhiều lần nữa, nhưng sau đó bà lại chỉ nói một câu nhẹ bẫng:

- Mẹ thấy nhà mày có cái abc, mẹ lấy rồi đó.

Và sau đó, dù tôi có nói gì thì bà cũng gạt phắt:

- Ôi dào, có đáng là bao, mẹ trót lấy rồi, con ra ngoài mua lại đi.

(Ảnh minh họa)

Thời gian này, tôi mang gửi con cho bà ngoại để đi làm lại thì con bé cứ ốm đau dặt dẹo. Cứ đi làm 1 ngày lại xin nghỉ 2-3 ngày, cuối cùng tôi bị nghỉ việc. Buồn lắm, lo nữa, nhưng tôi chẳng biết làm sao. Sức khỏe của con gái mới là điều quan trọng nhất lúc này.

Thế là mọi gánh nặng kinh tế đều một mình chồng tôi lo. Lương của anh trước đã không phải cao, nhỉnh hơn tôi 1 chút, giờ lại làm nuôi vợ, nuôi con ốm, quả không đơn giản.

Ấy thế mà mẹ chồng tôi vẫn không hề thông cảm, ngược lại bà vẫn sang để... xin đồ như trước. Bà còn mỉa mai, chê trách tôi là ăn bám chồng. Tôi cũng cãi lại không ít lần, bà chỉ bĩu môi rồi quay ngoắt đi, tay tiện bỏ quả táo, quả lê vào túi rồi về.

Hôm gần đây, tôi gửi cháu cho bà ngoại trông buổi chiều để đi lấy trợ cấp thất nghiệp. Chắc mẹ chồng tôi qua nhà chơi, mẹ ruột tôi có kể nên bà ấy biết được. Và chiều muộn, tôi trở về nhà đã thấy mẹ chồng đứng ở cổng. Thoạt đầu tôi thấy hơi lạ, sao bà không vào nhà lại cứ đứng đó?

Tận khi dừng xe, tôi mới hiểu được mục đích của bà... Mẹ chồng thấy tôi đỗ xe, lập tức cười ngọt ngào, rồi mở lời:

- Con dâu ơi, mẹ đang cần tiền gấp trả nợ, thiếu khoản 5 triệu nữa, con cho mẹ vay nhé.

Tôi biết cái kiểu vay của mẹ chồng, hẹn 2-3 ngày nữa trả có nghĩa là... không bao giờ. Bởi bà sẽ đem hết số tiền ấy ném vào mấy trò đỏ đen. Bình thường tôi còn nể mà cho vay, nhưng lúc này tôi cũng đang khó khăn như thế. Bà thừa hiểu hoàn cảnh của con trai, con dâu, thế mà còn mặt dày sang xin đểu...

Tôi rất bực, từ chối thẳng thừng là không có. Bà lại bĩu môi:

- Vừa đi lấy trợ cấp thất nghiệp về lại bảo không có! Tiền ăn, tiền thuốc men cho con thì chồng lo, tiền này con lấy về có dùng gì đâu? Cho mẹ vay, nói vay là vay chứ ai quỵt mất đâu mà sợ?

Tới lúc này, tôi uất ức tới phát khóc, gào lên rất to. Thậm chí, hàng xóm cũng ngó ra nhìn:

- Mẹ thôi đi, mẹ thừa biết con thất nghiệp, chồng con lương thấp, cháu mẹ ốm mà mẹ còn tới vay tiền, mà đúng hơn là xin, vì mẹ có bao giờ trả đâu. Cháu nội của mẹ hết sữa, hết bỉm con phải đi vay hàng xóm tiền về mua. Mâm cơm hai vợ chồng con chỉ toàn rau với cá khô.

Đây, tiền trợ cấp thất nghiệp đây, là tiền thuốc sắp tới của cháu nội mẹ đó. Nếu mẹ có thể mặc con cháu sống chết thì mẹ cầm lấy đi.

Tôi vừa nói vừa khóc như mưa vì uất ức, mẹ chồng lại tẽn tò. Một phần bà không ngờ tôi lại phản ứng tới mức thế, một phần vì ngại hàng xóm. Cuối cùng, bà chỉ nói nhỏ tôi giữ tiền mà cho con đi khám rồi quay người đi về. Tôi vẫn chưa biết trong những ngày sau sẽ đối phó với mẹ chồng thế nào, nhưng có lẽ không thể nhịn nhục mãi.

Theo M52/Tổ Quốc Link Gốc:           Copy Link
http://toquoc.vn/vua-di-rut-tien-tro-cap-that-nghiep-ve-me-chong-da-chan-cong-xin-kheo-toi-uc-qua-noi-vai-cau-lai-khien-ba-khong-dam-nhan-2220202110191826470.htm

Tags: bà hàng xóm  |  mẹ chồng  |  Mẹ chồng ghê gớm  |  vay tiền  |  Nàng dâu  |  con dâu  |  cháu nội