“Xin Chào, Cậu Em Khác Người”: Dù thế nào đi nữa, chúng ta vẫn luôn còn gia đình ở bên!

“Đến người dưng sống chung còn trở nên thân thiết, huống hồ anh em cùng một mẹ làm sao dứt bỏ được hả con?” - Người mẹ trong phim cất lên lời thổn thức, đánh thức tất cả cảm xúc đang kiềm nén trong tim mỗi chúng ta khi nhắc về hai tiếng: gia đình.

Xin Chào, Cậu Em Khác Người (Keys To The Heart) là phim điện ảnh Hàn Quốc duy nhất xuất hiện trong lịch chiếu Tết Nguyên Đán năm nay. Người ở xứ kim chi lại đem tình cảm gia đình làm 'mồi câu' khán giả đến rạp, nhưng cũng như mọi khi, họ chọn đề tài cũ nhưng lại có trăm nghìn cách biến hóa để khiến chúng ta phải 'mềm lòng' thêm lần nữa.

Hai anh em 'khác người' khiến chúng ta 'cưng' hết sức

Trong phim, Ảnh Đế Lee Byung Hyun vào vai Jo Ha, một tuyển thủ đấm bốc hết thời. Sự nghiệp anh ta vốn đã từng chạm đỉnh của một số giải nhà nghề châu Á, nhưng nay tụt dốc không phanh, khiến anh thành kẻ vô gia cư, nghề ngỗng đã không có lại còn phải lang thang từng phòng tập xin được làm 'bao cát sống' đổi lấy ít tiền mưu sinh hèn mọn.

Lúc này, dòng đời đẩy đưa Jo Ha tìm thấy người mẹ ruột (Youn Yuh Jung đóng), người đã rời bỏ anh mấy mươi năm trời, để rồi ngả ngửa khi biết trên đời này anh còn một đứa em trai bị tự kỷ cấp độ 2. Trở về với gia đình cũ, hay nói đúng hơn là tập làm quen với một tập thể người hoàn toàn mới, Jo Ha nhiều lúc tưởng như phải chết đi sống lại để vừa thích nghi, vừa loay hoay tìm một 'đường máu' để được tự do vẫy vùng cùng đam mê đấm bốc.

Jo Ha, anh tưởng đời anh đã 'dột nóc' lắm rồi

Jo Ha sớm phát hiện ra Jin Tae (Park Jung Min đóng), em trai anh là một thiên tài piano. Cậu bé không học được chữ, cũng không đọc được nhạc lí, nhưng có thể mô phỏng và đánh lại chuẩn xác từng bản nhạc mình nghe được. Nhìn thấy đứa em trai khiếm khuyết chơi đàn bằng cả trái tim, Jo Ha mắc kẹt giữa hai luồng suy nghĩ: Anh sẽ ích kỷ đeo đuổi ước mơ đấm bốc, một lần nữa vứt bỏ mái ấm này, hay là lùi lại phía sau để nâng đỡ cho mơ ước của đứa em ngây ngô, khờ dại?

Cho đến khi anh gặp Jin Tae, một 'quả tạ' sau 40 năm cuộc đời mới chịu xuất hiện

Tạm bỏ qua những ưu điểm quá rõ ràng về dàn diễn viên toàn Ảnh Đế, Ảnh Hậu, hay là lợi thế của một đề tài 'cướp nước mắt' vốn là thế mạnh suốt cả năm qua của màn ảnh Hàn, Xin Chào, Cậu Em Khác Người là nốt bổng nốt trầm cho những ai muốn tìm lại những xúc cảm đơn thuần và mộc mạc, thay cho những lựa chọn giải trí, xô bồ chạy 'cướp cờ' trong mùa phim lễ hội.

Đề tài gia đình luôn là một lựa chọn giải trí an toàn, vừa đủ để thư giãn, vừa đủ để trấn an lòng mình giữa cuộc sống thực quá nhiều mệt mỏi. Huống hồ, phim này vốn không chỉ sướt mướt lời khuyên hãy về nhà đi, hãy yêu thương người thân của mình. Đây còn là câu chuyện về ước mơ, về những trở ngại khi mỗi người tìm được đam mê và trăn trở lựa chọn giữa giấc mộng đời mình và cuộc sống thực. Thi thoảng, đam mê không thể hóa thành chén cơm nuôi sống được người ta, nhưng sống mà không có cảm giác muốn làm một điều gì đó đến cùng, chẳng phải đó chính là nỗi tra tấn đến cùng cực hay sao?

Sóng gió mới bắt đầu, hay là chính Jo Ha đã dần thay đổi

Cũng như Jo Ha, anh ta chưa bao giờ có được cảm giác thỏa mãn với bộ môn đấm bốc. Thế nên anh ta vẫn tiếp tục lăn lộn để sống. Dù là đói ăn, dù là nhục nhã, anh ta vẫn tin rằng có một ngày mình tìm được chỗ đứng bằng những trận so găng. Thế nhưng đến cùng, đó vẫn là một mộng tưởng xa rời, quá tầm với.

Vậy nên khi nhìn thấy Jin Tae, đứa em trai cùng mẹ khác cha, được người ta săn đón, tán dương bằng tài năng piano thiên bẩm, Jo Ha một lần nữa chạm tới bước ngoặt của cuộc đời. Hơn nửa đời người, anh thất bại trong đam mê của mình, thì nay anh phải làm gì để đưa em trai ra khỏi vết xe đổ đó? Jo Ha là biểu tượng của tình anh em thân hữu, của tấm lòng hy sinh cao thượng vì hạnh phúc của người khác, cũng là ví dụ điển hình cho bài học sống biết cho đi để rồi được nhận về.

Cuộc đời lấy đi của Jo Ha bao nhiêu thứ, nhưng lại bù đắp cho anh một đứa em trai quý giá hơn báu vật

Jo Ha nhận được gì sau tất cả? Chẳng phải đó chỉ là một đứa em trai mang cùng nửa dòng máu thôi hay sao? Không chỉ có vậy. Jin Tae là một thành viên mới trong gia đình. Một nguồn động lực giúp Jo Ha tiếp tục sống. Một mớ buồn phiền lo nghĩ để anh bận tối mặt tối mày mà không làm chuyện dại dột, bất cần như trước. Cậu em trai này khác người đến mức nào, vẫn là món quà muộn màng mà thượng đế mang đến cho Jo Ha ở tuổi U40 tưởng chừng đã quá lứa để gầy dựng cuộc đời. Từ đây, Jo Ha có một bờ bến để ủi an lòng mình. Sau tất cả, gia đình, dù có bao nhiêu người ở đó, vẫn là nơi chốn cuối cùng rộng lượng đón chúng ta trở về.

Xin Chào, Cậu Em Khác Người (Keys To The Heart) hiện đang chiếu ở các rạp trên toàn quốc.

Theo Chi Lanh / Trí Thức Trẻ