Mất hết xuân vì bất ngờ thấy hàng xóm... mặc quần đùi của mình

Rõ ràng tôi không phải thằng ngốc, vì bạn bè đứa nào cũng liệt tôi vào hàng con mắt rất tinh đời, có sỏi trong đầu, ấy thế mà...

Nhưng đúng là 'quả quýt dày có móng tay nhọn', tôi bị cô vợ trẻ cắm sừng lên đầu lúc nào không hay. Mà cái kẻ là đối tác, giúp cô ấy cắm sừng tôi lại không phải ai, là thằng ranh con hàng xóm, hỉ mũi còn chưa sạch. Đời đúng là trớ trêu.

Tôi làm Marketing cho một Công ty thức ăn gia súc, hay phải đi công tác, hết đại lý tỉnh này đến tỉnh kia để thu tiền, làm hợp đồng với các đại lý, với các cơ sở chăn nuôi lớn. Cũng thú thật là trong những chuyến đi như thế, tôi cũng có hoa lá cành cho vui. Không phải yêu đương sâu sắc gì, chỉ là thỏa mãn sinh lý mà thôi. Trước khi lấy vợ, 'chuyện đó' tôi cũng khá thoải mái, và sau lấy khi lấy cô ấy, tôi cũng vẫn làm vậy, vì đàn ông mà, miễn chỉ yêu vợ thôi là được.

Hình như vợ tôi biết chuyện này qua một vài người, cô ấy tra hỏi nhưng tôi dại gì khai. Ban đầu vợ khóc lóc ghê lắm nhưng sau cũng nguôi ngoai, cô ấy lấy tôi ngoài vì tình yêu thì cũng là vì hoàn cảnh. Nhà cô ấy rất nghèo, bố mất sớm, mẹ bệnh tật, lại có 2 đứa em đang ăn học, cô ấy thì cũng mới tốt nghiệp cấp 3, chỉ được cái xinh và ngoan, chứ chưa kiếm ra đồng cắc nào hết. Cả nhà cô ấy sống nhờ tôi.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Nói thẳng là tôi tuy thỉnh thoảng có ‘tí táu tí mẻ' thật nhưng có trách nhiệm với người mình yêu thương. Tôi lo cho mẹ vợ, các em vợ như gia đình mình. Tôi không bao giờ tính toán chuyện bỏ ra chục triệu mỗi tháng nuôi cả nhà vợ. Ngay bây giờ cũng thế, dù vỡ lở ra chuyện cô ấy đã quan hệ với thằng hàng xóm vô công rồi nghề, tôi có thể bỏ cô ấy, quẳng cô ấy ra khỏi đời mình, nhưng tôi đã coi mẹ vợ với 2 đứa em côi cút là người nhà, tôi sẽ có trách nhiệm đến cùng.

Chuyện là thế này, vì đã vất vả cả năm nên năm nay công ty cho đội kinh doanh chúng tôi về nghỉ Tết sớm. Về nhà thỉnh thoảng tôi ra ngồi quán nước đầu ngõ. Hôm 25 Tết, đang bàn tán về chuyện quất, đào, cây cảnh thì chợt tôi thấy thằng hàng xóm ranh con mặc cái quần đùi rất giống của mình.

Thấy vậy, tôi còn giả bộ lừa để nó đứng lên, vốn là các thứ đồ của tôi sợ lẫn do hay đi công tác cùng đồng nghiệp nên bao giờ cũng đánh dấu. Nhìn thấy rõ mười mươi, tôi hoảng lắm, nghĩ một là thằng này vào nhà mình ăn trộm, nhưng sau nghĩ ra thì không phải, ăn trộm gì không trộm lại đi ăn trộm quần đùi? Chỉ có thể là nó nhầm cái quần này với cái na ná của nó. Mà suy đến cùng, trong trường hợp nào để nó nhầm quần với tôi?

Về nhà, tôi âm thầm giở tủ đồ, phát hiện một cái quần không phải của mình, dù mầu sắc và hình dáng khá giống. Tôi vờ hỏi vợ, cô ấy lúng túng ngay lập tức. Tôi đã hiểu ra mọi chuyện. Cô ấy kể lại, khóc lóc bảo không có tôi ở nhà cô ấy cô đơn, thằng hàng xóm lại quan tâm, chăm sóc nên cô ấy 'lỡ'.

Sau hôm đó tôi chẳng còn thiết tha gì Tết nhất, không buồn về quê nội cũng chẳng muốn về nhà ngoại.

Hôm 27 Tết, mẹ vợ tôi đến tìm, bà gặp riêng tôi và khóc. Tôi thương bà thật lòng. Người phụ nữ ấy là người vợ, người mẹ tốt, nói cho cùng thì bản thân vợ tôi cũng là người tốt, chỉ có điều cô ấy lỡ lầm và tôi – một kẻ xấu xa – không thể tha thứ được chuyện đó.

Có thể mọi người sẽ bảo tôi ích kỷ, ra vẻ đạo đức nhưng một điều mà mọi người không thể hiểu rằng kẻ như tôi sẽ không chấp nhận ai đó có lỗi với mình, còn hơn nữa là lừa dối mình. Làm sao tôi có thể ở bên người mà tôi đã nghĩ sẽ vực dậy những cái tốt trong tôi, hóa ra lại khiến tôi mất lòng tin hơn hết thảy?

Người người nhộn nhịp đón xuân, nhà nhà vui vầy hạnh phúc, còn tôi chỉ đóng cửa ru rú không bước chân đi đến đâu, hết uống rượu lại gặm nhấm nỗi đau này.

Đúng là trò đời, chẳng ai thoát được, kể cả những kẻ lọc lõi như tôi. Hay là tôi đang bị quả báo? Liệu tôi tha thứ cho vợ thì xuân có theo về!?

Theo K.G/Đất Việt Link Gốc:           Copy Link
http://gioitre.baodatviet.vn/mat-het-xuan-vi-bat-ngo-thay-hang-xom-mac-quan-dui-cua-minh-news-1237111.html

Tags: cắm sừng  |  hoa lá cành  |  yêu đương sâu sắc  |  Netnews.vn