Cập nhật tình hình Covid-19

Thương quá ước mơ con trẻ: Con muốn làm bác sĩ...

Đang háo hức chờ đợi dịch bệnh đi qua để bước vào năm học mới với bao mơ ước thì nhiều học sinh rơi vào cảnh mồ côi vì Covid-19. Dẫu vậy, khi tiếp xúc, chúng tôi vẫn nhận ra trong nghịch cảnh, ước mơ của các em càng thêm cháy bỏng.

Con nhớ mẹ lắm! Càng nhớ mẹ, con càng muốn làm bác sĩ để cứu chữa cho các mẹ, để các mẹ được về với con mình thôi chú ơi...

Đó là ước mơ của cô bé Nguyễn Cát T. vừa chịu cảnh mồ côi mẹ vì Covid-19 khi chuẩn bị vào lớp 10. Hơn một tháng qua, căn nhà nằm sâu trong con hẻm đường Lê Đình Cẩn, quận Bình Tân, TP HCM của gia đình T. không còn rộn ràng tiếng cười, cửa luôn khép hờ.

Bao la tình mẹ

T. kể giữa tháng 7, ở xóm nhà em liên tục xuất hiện các ca dương tính với SARS-CoV-2. Lúc đó, cả gia đình em được lực lượng y tế địa phương tổ chức xét nghiệm nhanh và cho kết quả âm tính. Niềm vui chẳng tày gang, vài ngày sau, mẹ em - bà Nguyễn Kim Phượng (54 tuổi) - bỗng ho, sốt. Ở nhà được vài ngày, sốt vẫn không có dấu hiệu hạ nhiệt, lo cho tính mạng của vợ, ba em T. là ông Nguyễn Văn Trang (55 tuổi) vội chở vợ trên xe gắn máy đến Bệnh viện quận Bình Tân. 'Em còn nhớ mẹ bám chặt vào lưng của ba, người mềm hẳn' - Cát T. nhớ lại và bật khóc khi trong đầu luôn hiện ra hình ảnh của mẹ ngoái lại dặn em ở nhà lo ăn uống đầy đủ để chuẩn bị cho kỳ thi vào thật tốt, rồi mẹ sẽ có thưởng.

Nhưng ánh mắt và dáng mẹ hôm đó là hình ảnh cuối cùng mà cô bé 15 tuổi nhìn thấy. Bởi khi vào viện và có kết quả dương tính cũng là lúc sức khỏe của bà Phượng suy giảm dần. Thương mẹ, T. chỉ biết gửi những lời động viên qua tin nhắn. Thi thoảng ba mới cho T. xem những bức ảnh chụp vội lúc mẹ tháo ống thở. 'Biết còn 2 ngày nữa em bước vào kỳ thi lớp 10, dù đang chiến đấu với bệnh tật nhưng mẹ vẫn nài nỉ ba điện thoại cho mẹ động viên em yên tâm học tập, cố gắng thi thật tốt. Rồi mẹ sẽ sớm về với em. Vậy mà...' - T. kể trong nước mắt. Em nói sau lời nhắn ấy, ngày hôm sau, trước khi trút hơi thở cuối cùng bên giường bệnh, mẹ vẫn không quên trăn trối với ba là hãy lo cho em thật chu đáo.

Em Nguyễn Cát T. nói về ước mơ trở thành bác sĩ của mình sau khi mẹ qua đời vì Covid-19. Ảnh: LÊ PHONG

Tuổi nhỏ hơn Cát T. nhưng khi nhắc về mẹ, cậu bé Huỳnh Tấn Ph. đang học lớp 3, nói chắc nịch: Không ai thương anh em con hơn mẹ đâu chú ơi!

Mẹ của Ph. là chị Phạm Ngọc Tuyền (35 tuổi; ngụ TP Thủ Đức, TP HCM) vừa ra đi vì Covid-19. Nghe con nhỏ nói về mẹ mà anh Huỳnh Tấn Hiếu (chồng chị Tuyền - PV) không cầm được nước mắt. Anh kể trước dịch, tuy thu nhập của thợ hồ không cao nhưng cũng gọi là tạm đủ nuôi vợ đang mang bầu và con trai vừa học xong lớp 2. Thời điểm dịch bùng phát, gia đình gặp không ít khó khăn bởi anh phải nghỉ làm nhưng rất may, trong hoàn cảnh đó, gia đình anh Hiếu vẫn ổn khi được nhà nước hỗ trợ, địa phương quan tâm giúp đỡ. Khi khó khăn về vật chất tạm ổn thì ngày 19-7, chị Tuyền bị sốt nhẹ, khó thở... Nghi ngờ vợ mắc Covid-19, anh Hiếu liền chở chị đến Bệnh viện Lê Văn Thịnh (TP Thủ Đức) để xét nghiệm và điều trị. 'Dù biết đang mắc Covid-19 và vô cùng lo lắng nhưng bà xã mình cứ luôn dặn dò bằng mọi giá phải giữ lấy con đang nằm trong bụng' - anh Hiếu nhớ lại.

Theo anh Hiếu, sau khi vợ mắc bệnh thì anh cũng được phát hiện dương tính với SARS-CoV-2 nên được đưa đến Bệnh viện dã chiến số 3 (TP Thủ Đức) cách ly và điều trị. 'Em đang ở trong khu cách ly thì nhận được hung tin vợ mất, con được chuyển lên Bệnh viện Từ Dũ để nuôi. Em đau đớn lắm! Không dám tin đó là sự thật. Mấy ngày đầu, em chỉ biết khóc, không ăn uống gì được, như cái xác không hồn. Thế nhưng, khi nhớ đến lời vợ, em biết mình không thể đầu hàng, bằng mọi giá phải đứng lên để bù đắp cho hai con côi cút vì thiếu bàn tay yêu chiều của mẹ hiền' - người thợ hồ vốn thô ráp như anh Hiếu bật khóc nói.

Nhắc về chị Tuyền, các bác sĩ ở Bệnh viện Lê Văn Thịnh nói họ không thể quên lời khẩn cầu làm mọi cách để cứu sống đứa con trong bụng của chị.

Lời hứa con thơ

Theo anh Hiếu, mấy ngày đầu, bé Ph. không biết mẹ mất nên cứ hỏi bà nội, mẹ sao lâu chưa về. 'Vì thương cháu nên em phải nói cho cháu biết sự thật là mẹ không quay lại với ba con mình nữa. Hiểu được chuyện, cháu khóc nhiều lắm, không chịu ăn uống gì. Mọi người phải động viên rất nhiều, cháu mới bình thường trở lại' - anh Hiếu bộc bạch.

Đang ngồi chơi với em, bé Ph. thấy ba kể chuyện như muốn khóc liền chạy đến hỏi: 'Ba ơi! Ba khóc vì nhớ mẹ hả ba? Ba đừng buồn nữa nha ba. Con cũng nhớ mẹ lắm!'. Bé Ph. không ngừng nhắc về mẹ và hứa sẽ cố gắng học giỏi để trở thành bác sĩ cứu người, để mẹ vui. Bé kể với sự hồn nhiên khiến nhiều người nghe không cầm được nước mắt. Lúc này, thấy mọi người rơi nước mắt, bé Ph. cũng vỡ òa: Con nhớ mẹ lắm mẹ ơi! Nghe vậy, bà Chín (bà nội bé Ph. - PV) chỉ biết ôm Ph. vỗ về: 'Nín đi con, bà sẽ làm tất cả để cháu bà được học hành, để thực hiện ước mơ. Nín đi con!'.

Bé Huỳnh Tấn Ph. cùng ba và em gái trong căn nhà giờ đây đã vắng bóng mẹ. Ảnh: SỸ HƯNG

Vừa ôm cháu vào lòng, bà Chín vừa nhớ lại thời điểm nhận được thông tin con dâu qua đời khiến cả gia đình chìm trong đau khổ. Nhưng cứ nghĩ đến 2 cháu, nhất là cháu gái vừa sinh còn đỏ hỏn, thì vợ chồng bà lại dặn nhau nén đau thương để lo tương lai cho các cháu. 'Thời điểm này, gia đình chúng tôi đã tạm vượt qua giai đoạn khó khăn. Cháu bé rất ngoan, không quấy khóc, nó lớn lên càng giống con dâu tôi. Gia đình tôi được như hôm nay là nhờ sự quan tâm, giúp đỡ của chính quyền địa phương và các nhà hảo tâm. Tôi xin cảm ơn tất cả!' - bà Chín nói.

Quay lại với câu chuyện của cô bé Cát T. 'Trong ký ức của em, mẹ luôn là người nghiêm khắc nhưng lại thương em vô điều kiện. Hồi năm lớp 8, em xin mẹ cho học thêm môn hóa vì đây là môn em rất yêu thích. Để rồi, em tình cờ thấy mẹ sang nhà hàng xóm mượn tiền để đóng học phí nên em quay sang nói không thích nữa' - T. kể. Cô bé cho hay đây là bí mật mà em chưa kể với mẹ và mãi mãi mẹ sẽ không biết vì sao cô con gái ngoan của mẹ bất ngờ thay đổi ý định.

'Con nhớ mẹ lắm!' - T. bật khóc, câu chuyện theo đó đứt quãng.

Bình tĩnh lại, T. cho hay trước kia em luôn mơ học ngành tâm lý học để có thể nắm bắt tốt nhất suy nghĩ và lo toan của mẹ, của cha. Nhưng kể từ khi phải mất mẹ vì dịch bệnh, em có ước mơ duy nhất là trở thành bác sĩ. 'Qua báo đài, hình ảnh y - bác sĩ tất tả cứu chữa những người bị mắc Covid-19 em thấy thật đẹp, thật thiêng liêng' - T. nói càng nhớ mẹ thì ước mơ trở thành bác sĩ của em càng cháy bỏng. Bởi khi trở thành bác sĩ, em mới có thể trực tiếp chung tay đưa những người mẹ mắc bệnh sớm khỏe mạnh để được về bên con mình!

Chắp cánh ước mơ cho trẻ mồ côi

Đợt bùng phát dịch Covid-19 lần thứ 4 từ cuối tháng 4-2021 đến ngày 15-9 đã khiến toàn TP HCM có hơn 1.500 trẻ mồ côi vì Covid-19.

Thời gian qua, Chính phủ, TP HCM và chính quyền các cấp cùng các ban, ngành, đoàn thể đã quan tâm sâu sát, kịp thời chăm lo cho những trường hợp trẻ em nói trên. Tuy nhiên, cũng phải thừa nhận rằng để trẻ mồ côi được nuôi nấng, học hành đến nơi đến chốn, để ước mơ của trẻ mồ côi trở thành hiện thực là điều không dễ dàng, đòi hỏi sự chung tay, chung sức từ cộng đồng là rất lớn

Vì vậy, để nối dài nhịp cầu nhân ái trong xã hội, nhằm kêu gọi các tổ chức, doanh nghiệp có điều kiện cùng các nhà hảo tâm chung tay chăm lo cho trẻ em mồ côi do dịch Covid-19, biến ước mơ của trẻ thành hiện thực, Báo Người Lao Ðộng phát động chương trình 'Tình thương cho em', kể từ ngày 16-9-2021.

Vì tính cấp thiết của tình hình thực tế và vì ý nghĩa nhân văn của cuộc vận động, Báo Người Lao Ðộng mong quý tổ chức, doanh nghiệp, nhà hảo tâm đồng hành với chương trình 'Tình thương cho em'. Khoản vận động đóng góp vui lòng gửi vào tài khoản: 117000004884 tại Ngân hàng TMCP Công Thương Việt Nam Chi nhánh TP HCM. Ðơn vị tiếp nhận: Báo Người Lao Ðộng. Nội dung: Ủng hộ chương trình 'Tình thương cho em'.

Kỳ tới: Ở nơi ấy, cha mẹ hãy yên lòng

Theo SỸ HƯNG - LÊ PHONG/Người Lao động Link Gốc:           Copy Link
http://nld.com.vn/thoi-su/thuong-qua-uoc-mo-con-tre-con-muon-lam-bac-si-20210920200104985.htm

Tags: nội thành TP HCM  |  TP HCM  |  năm học mới  |  bệnh viện dã chiến  |  Bệnh viện Từ Dũ  |  chính quyền địa phương  |  Nhà hảo tâm